Đám cưới thời chiến
Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, người ta thường nhớ đến những cuộc hành quân, những ngày gian khổ và những trận đánh. Nhưng trong ký ức của tôi còn có những khoảnh khắc rất đỗi bình dị: một bữa cơm quê, một lá thư từ hậu phương và đặc biệt là một đám cưới diễn ra giữa những năm tháng chiến tranh.

Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, người ta thường nhớ đến những cuộc hành quân, những ngày gian khổ và những trận đánh. Nhưng trong ký ức của tôi còn có những khoảnh khắc rất đỗi bình dị: một bữa cơm quê, một lá thư từ hậu phương và đặc biệt là một đám cưới diễn ra giữa những năm tháng chiến tranh.
Đám cưới ấy của người đồng đội thân thiết với tôi.
Anh và chị quen nhau trước ngày anh nhập ngũ. Khi anh lên đường, họ chỉ kịp nói với nhau một lời hẹn giản dị: nếu có ngày hòa bình, nhất định sẽ cùng nhau xây dựng một mái nhà.
Nhưng rồi chiến tranh kéo dài.
Một lần đơn vị cho anh tranh thủ về thăm quê. Anh báo tin hai gia đình đã đồng ý tổ chức lễ cưới. Thời gian không có nhiều, mọi thứ đều phải chuẩn bị thật đơn sơ.
Ngày cưới, chẳng có hội trường lớn, cũng không có những mâm cỗ sang trọng.
Nhà gái chỉ trang trí căn nhà bằng vài cành hoa hái trong vườn. Một chiếc bàn nhỏ được kê giữa sân. Bà con, họ hàng và mấy người bạn thân cùng góp sức chuẩn bị.
Anh vẫn mặc bộ quân phục.
Chị mặc bộ áo giản dị.
Nhìn hai người đứng cạnh nhau, chúng tôi ai cũng vui.
Một đồng đội nói đùa:
— Hôm nay cậu là chú rể đẹp trai nhất đơn vị rồi!
Anh cười:
— Đẹp hay không không quan trọng, miễn là cô ấy đồng ý lấy mình.
Mọi người bật cười.
Bữa cơm cưới hôm ấy rất đơn giản. Có cơm, rau, một vài món ăn quê nhà và chút bánh trái do bà con góp lại.
Nhưng không khí thì ấm áp vô cùng.
Cha của cô dâu nâng chén nước, nói với chú rể:
— Gia đình giao con gái cho con. Mong hai đứa thương yêu nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn.
Người lính trẻ đứng dậy, xúc động đáp:
— Cháu sẽ cố gắng.
Chỉ một câu ngắn ngủi.
Nhưng ai cũng hiểu phía sau câu nói ấy là cả một lời hứa.
Buổi chiều, anh phải chuẩn bị trở lại đơn vị.
Đám cưới chưa kịp vui trọn vẹn thì giờ chia tay đã đến.
Chị tiễn anh ra đầu làng.
Tôi đứng cách đó không xa, nhìn hai người nói chuyện với nhau. Họ không nói những lời lớn lao. Chỉ nhắc nhau giữ gìn sức khỏe, viết thư khi có thể và mong một ngày chiến tranh kết thúc.
Anh quay lại với đơn vị.
Chị trở về với gia đình.
Đám cưới chỉ diễn ra trong một ngày, nhưng lời hứa của họ kéo dài qua những năm tháng xa cách.
Sau đó, anh tiếp tục chiến đấu cùng đơn vị. Những lá thư từ quê nhà trở thành nguồn động viên quý giá. Trong mỗi lá thư, chị thường kể chuyện gia đình, chuyện làng xóm và hỏi thăm những người đồng đội của anh.
Chúng tôi đọc thư cùng anh rồi trêu:
— Chú rể có thư!
Anh đỏ mặt, nhưng cười rất vui.
Có những ngày gian khó, chỉ cần một lá thư như thế cũng đủ khiến anh em trong đơn vị có thêm niềm tin.
Rồi ngày hòa bình cũng đến.
Người đồng đội ấy trở về.
Tôi vẫn nhớ buổi gặp lại của hai người. Sau bao năm xa cách, họ đứng trước nhau mà chẳng nói được nhiều.
Chỉ nắm tay nhau thật chặt.
Đám cưới năm xưa đã trở thành một kỷ niệm đặc biệt của cả hai.
Nhiều năm sau, tôi có dịp đến thăm gia đình anh. Căn nhà nhỏ ngày ấy đã thay đổi. Trước sân có tiếng trẻ con vui đùa.
Anh cười và nói:
— Ngày ấy cưới đơn sơ thế mà bền.
Tôi nhìn người bạn cũ và hiểu rằng giữa chiến tranh, con người vẫn luôn hướng về cuộc sống. Một đám cưới nhỏ, một lời hứa giản dị, một mái nhà chờ đợi… tất cả đã trở thành động lực để người lính vững vàng bước qua những năm tháng xa quê.


