ĐÁM CƯỚI THỜI CHIẾN CỦA NGƯỜI LÁI XE TĂNG HÚC ĐỔ CỔNG DINH ĐỘC LẬP TRƯA 30/4
Doãn Thị Minh Thu
Tròn 45 năm trôi qua nhưng ký ức thời khắc chiếc xe tăng số hiệu 390 húc đổ cổng Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30/4 vẫn còn nguyên với chiến sĩ lái xe tăng Nguyễn Văn Tập. Những ký ức về đồng đội, những câu chuyện chiến tranh của người lính già vẫn còn nguyên giá trị. Đặc biệt, câu chuyện tình với cô thôn nữ sau lần nghỉ phép của ông mà ít người được biết.
Viết thư báo công với bố
Ông Tập (hiện trú tại thôn Đại Lương, xã Hoàng Diệu, huyện Gia Lộc, Hải Dương) kể lại: Ngày ấy, ông thuộc diện không phải đi bộ đội vì trên đã có hai anh ruột đang tham gia kháng chiến chống Mỹ. Học hết lớp 7, ông được tuyển vào trường Cơ khí 2 (Bộ Công nghiệp nặng) tại Vĩnh Phúc. Đến năm 1970, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, ông quyết định viết tâm thư gửi lãnh đạo nhà trường với mong muốn được nhập ngũ, nối gót các anh. Hai tháng sau, nguyện vọng được chấp thuận.
Sau 4 tháng huấn luyện tại Triệu Sơn (Thanh Hóa), ông được chọn vào Tiểu đoàn 512, Trung đoàn 203 Xe tăng. Ban đầu, ông nhận xe tăng T54B, sau đó được bàn giao và nhận xe tăng T59 (xe 390) – chiếc xe gắn bó với ông cho đến lúc phục viên.
Đến ngày 28/4/1975, kíp xe tăng 390 gồm: Trung úy Vũ Đăng Toàn (Chính trị viên đại đội kiêm Trưởng xe), Trung sỹ Ngô Sỹ Nguyên (pháo thủ số 1), Thiếu úy Lê Văn Phượng (Phó đại đội trưởng kỹ thuật kiêm pháo thủ số 2) và Trung sĩ Nguyễn Văn Tập (lái xe).
Khoảng 7 giờ sáng 30/4/1975, đơn vị ông chiếm lĩnh đầu cầu Sài Gòn. Khi đến gần Dinh Độc Lập, xe 390 phát hiện xe 843 đang tiến về hướng cổng chính nhưng rẽ sang cổng phụ và khựng lại. Ông kể: "Thấy vậy tôi quay ra hỏi anh Toàn và anh Toàn nói: 'Cứ tông thẳng vào'. Nghe hiệu lệnh của chỉ huy, tôi lập tức nhấn ga, húc tung cánh cổng chính của Dinh Độc Lập lao vào trong sân."
Sau khi xe tăng 390 húc đổ cổng chính, đến 13 giờ 30 chiều cùng ngày, xe của ông nhận lệnh rút ra bảo vệ Tân Cảng Sài Gòn. Khoảng một tuần sau, ông về Long Bình (Đồng Nai) đóng quân. Lúc này ông mới có thời gian viết thư về cho bố và người thân: "Con đã hoàn thành nhiệm vụ và xe tăng 390 do con lái húc đổ cổng Dinh Độc Lập đầu tiên…" Bố ông vui mừng đi kể với mọi người trong làng.
Ngày đó, Ban Tuyên truyền của xã còn vẽ hình ông Tập đứng bên chiếc xe tăng 390 lên tấm cót, đi khắp xã để cổ động. Tuy nhiên, sau 20 năm (1995), câu chuyện ấy gần như chỉ còn là ký ức. Mãi đến ngày 8/3/1995, nữ nhà báo Pháp Phrăngxoa Đơ Mun-đơ cùng các cán bộ về gia đình để xác minh tìm sự thật, mọi người mới được biết đến chiếc xe tăng 390 cùng đồng đội của ông Tập.
Được bố tìm, hỏi vợ
Năm 1974, ông Tập được đơn vị cho về phép. Người thân giục ông lấy vợ. Bố ông nói: "Cái đó để bố lo…" và nhờ người trong họ đi tìm vợ cho con. Ông kể: "Ngày ấy, bố tôi kể tên nhiều cô gái trong làng. Khi nói đến cô nào, bố tôi kể vanh vách về tính cách cũng như gia đình cô gái đó, trong đó có vợ tôi bây giờ."
Sau khi được bố "chấm", ông đến tìm hiểu và khi vợ ông đồng ý, gia đình có cơi trầu đến nói chuyện. Lễ cưới diễn ra đúng ngày mùng 4 Tết Ất Mão năm 1975, giản dị với khoảng chục mâm cỗ, quà tặng chủ yếu là vật phẩm như thau, chậu. Từ khi ông về phép, cưới vợ và quay trở lại chiến trường khoảng một tháng.
Ngồi bên chồng, bà Tiến (vợ ông Tập) rưng rưng nhớ lại: năm 16 tuổi, bố bà mất trong một lần bị bom bi của Mỹ thả ngoài đồng, bà là chị cả trong gia đình có 7 người con. Cuộc sống khó khăn, các em còn nhỏ nên bà chưa nghĩ đến chuyện lấy chồng. Khi được mai mối với ông Tập, bà xiêu lòng bởi tính thật thà, chất phác của người lính. Bà bảo: "Có lẽ cũng là do duyên số nên tôi với ông ấy đến được với nhau. Chúng tôi có với nhau 3 mặt con, chúng nó đã lớn khôn, công việc, con cái ổn định cả rồi."



