Bài viết

Đám cưới trong hầm chữ A

Đám cưới trong hầm chữ A

Quảng Trị28/04/2026Nguyễn Thị Kiều Trang (Đoàn Trường Cao đẳng nghề)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mưa rừng Trường Sơn dai dẳng như trêu ngươi lòng người. Trong căn hầm chữ A chật chội bên sườn cao điểm 551, một "đám cưới" đặc biệt sắp diễn ra. Chú rể là Luân, đại đội trưởng bộ binh, vừa rời trận địa với vết băng còn thấm máu trên cánh tay. Cô dâu là Mai, y tá của trạm phẫu tiền phương.

Họ yêu nhau qua những lá thư được chuyển tay bởi những người lính giao liên. Lời cầu hôn được viết vội trên vỏ bao thuốc lá: "Nếu sau trận này anh còn sống, mình cưới nhau giữa rừng nhé?". Và hôm nay, khi tiếng pháo vừa dứt, đồng đội quyết định tổ chức cho họ một lễ thành hôn "tốc hành".

Phòng cưới là căn hầm hăng nồng mùi đất đèn và thuốc sát trùng. Lễ vật chẳng có trầu cau, chỉ có một đĩa lương khô bẻ nhỏ và ấm trà pha bằng lá rừng đặc quánh. Chiếc khăn voan của cô dâu được làm từ một mảnh băng gạc trắng tinh khôi mà các chị em y tá đã dành dụm, giặt sạch từ trước.

Người chủ hôn – chính trị viên tiểu đoàn – hắng giọng đọc lời tuyên bố giữa tiếng máy bay địch vẫn gầm rít trên đầu. Luân nắm lấy bàn tay Mai, đôi bàn tay còn vương mùi kháng sinh nhưng ấm áp lạ thường. Họ không có nhẫn vàng, Luân lấy một sợi dây đồng nhỏ từ lõi dây thông tin, khéo léo uốn thành hai vòng tròn lồng vào tay nhau.

  • "Mai, anh chẳng có gì tặng em ngoài trái tim này và lời hứa sẽ cùng em đi đến ngày độc lập."

Mai nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. Chị không khóc vì sợ hãi, mà khóc vì hạnh phúc giữa lúc cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào. Cả căn hầm bỗng vang lên tiếng hát của những người lính: "Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao...". Tiếng hát át cả tiếng bom tọa độ nổ từ xa.

Bữa tiệc cưới kết thúc sau mười lăm phút. Luân phải trở lại công sự, Mai quay về bàn mổ đón thương binh mới. Họ chia tay nhau ở cửa hầm, chỉ kịp trao một ánh nhìn sâu thẳm. Đám cưới ấy không có pháo hoa, không có áo dài nhung lụa, nhưng sợi dây đồng nhỏ trên ngón tay họ đã trở thành kỷ vật thiêng liêng nhất, bền bỉ hơn mọi thứ kim loại quý giá trên đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn