Cựu chiến binh

ĐÀM THỊ LOAN – NGƯỜI CON GÁI CAO BẰNG GIỮA NGÀY ĐỘC LẬP

Đàm Thị Loan là người con Cao Bằng gắn với một trong những khoảnh khắc thiêng liêng nhất của lịch sử dân tộc: ngày 2/9/1945 tại Quảng trường Ba Đình. Từ câu chuyện của một người phụ nữ trẻ trong ngày đất nước độc lập, bài viết suy ngẫm về giá trị của lá cờ Tổ quốc, về thế hệ đã trao lại nền độc lập và trách nhiệm của người trẻ hôm nay.

Cao Bằng17/08/2026Phường Nùng Trí Cao (phường Nùng Trí Cao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Quảng trường Ba Đình.

Hàng vạn người đứng giữa Hà Nội.

Trên quảng trường ấy, một người phụ nữ trẻ đến từ Cao Bằng xuất hiện trong một khoảnh khắc mà lịch sử Việt Nam sẽ không bao giờ quên.

Đàm Thị Loan.

Bà là một người con dân tộc Tày của Cao Bằng, từng tham gia hoạt động cách mạng và sau này được biết đến là một trong những người tham gia nghi lễ kéo cờ tại Quảng trường Ba Đình trong ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập.

Khoảnh khắc lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên ngày hôm ấy chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian rất ngắn.

Nhưng để có được khoảnh khắc ấy, cả một dân tộc đã phải đi qua một hành trình rất dài.

Tôi thường nghĩ về Đàm Thị Loan trước hết không phải như một nhân vật lịch sử.

Tôi nghĩ về bà như một người con gái trẻ.

Một người từng có tuổi trẻ.

Có những năm tháng phía trước.

Có những điều có thể ước mơ.

Nhưng bà đã sống trong một thời đại mà số phận của một cá nhân gắn chặt với số phận của dân tộc.

Ngày 2/9/1945, bà đứng trong một khoảnh khắc mà hàng triệu người Việt Nam đã chờ đợi.

Từ một đất nước chịu ách thuộc địa, Việt Nam tuyên bố với thế giới về quyền độc lập.

Lá cờ được kéo lên.

Nhưng đằng sau lá cờ là máu, nước mắt, những năm tháng đấu tranh và những tuổi trẻ đã gửi lại cho lịch sử.

Vì thế, tôi không nghĩ chúng ta nên nhìn lá cờ như một hình ảnh quen thuộc đến mức vô cảm.

Một lá cờ có thể chỉ mất vài phút để kéo lên.

Nhưng để một dân tộc có thể tự do kéo lá cờ của mình trên bầu trời độc lập, phải mất rất nhiều năm tháng.

Đàm Thị Loan là một trong những con người đã sống ở phía bên kia của khoảnh khắc ấy.

Bà không chỉ nhìn thấy ngày độc lập.

Bà đã góp một phần vào con đường dẫn tới ngày độc lập.

Điều đó khiến câu chuyện của bà đặc biệt có ý nghĩa với thế hệ trẻ.

Bởi ngày nay, chúng ta sinh ra khi đất nước đã độc lập.

Ta chưa từng phải đấu tranh để có một lá cờ được tung bay.

Chưa từng phải sống trong một thời đại mà tương lai của dân tộc là một câu hỏi chưa có đáp án.

Vì vậy, độc lập đôi khi trở thành điều quá quen thuộc.

Nhưng lịch sử nhắc chúng ta:

Những điều quen thuộc nhất đôi khi lại là những điều quý giá nhất.

Một đứa trẻ được đến trường.

Một gia đình được sống bên nhau.

Một người trẻ được tự do lựa chọn tương lai.

Một đất nước được tự quyết định con đường của mình.

Tất cả đều không phải tự nhiên mà có.

Thế hệ trước đã trao lại cho chúng ta một lá cờ.

Nhưng họ không thể trao sẵn cho chúng ta một tương lai.

Tương lai ấy phải được chính thế hệ hôm nay viết tiếp.

Vì thế, câu chuyện về Đàm Thị Loan không nên kết thúc ở Quảng trường Ba Đình năm 1945.

Nó cần tiếp tục trong mỗi người trẻ hôm nay.

Khi đứng dưới lá cờ Tổ quốc, chúng ta cần tự hỏi:

Mình sẽ làm gì để xứng đáng với những người đã kéo lá cờ ấy lên?

Có thể câu trả lời không phải là những điều vĩ đại.

Có thể chỉ là học tập nghiêm túc hơn.

Sống tử tế hơn.

Có trách nhiệm hơn.

Biết trân trọng quê hương hơn.

Bởi một đất nước không chỉ được xây dựng bằng những khoảnh khắc lớn lao.

Nó được xây dựng từ hàng triệu lựa chọn nhỏ bé của những con người bình thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn