Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐÀM VĂN THÙY - NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ MANG THEO NỖI ĐAU DA CAM

Năm 1966, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Đàm Văn Thùy rời quê hương lên đường nhập ngũ. Gần mười năm quân ngũ, ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều chiến trường ác liệt như Quảng Trị, Kon Tum, Đắk Lắk và Nam Lào. Những cánh rừng Trường Sơn, những con đường ngập bùn đất, những trận mưa bom, bão đạn đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên của người lính trẻ.

Cao Bằng17/08/2026Xã Bế Văn Đàn (xã Bế Văn Đàn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ MANG THEO NỖI ĐAU DA CAM

 

Giữa những triền núi xanh của xã Cách Linh, huyện Quảng Hòa (Cao Bằng), căn nhà của thương binh Đàm Văn Thùy nằm nép mình bên con đường nhỏ dẫn vào xóm Lăng Hoài. Thời gian đã phủ màu lên mái tóc người lính năm xưa, nhưng ký ức về chiến trường vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi khi trái gió trở trời, mảnh đạn còn nằm trong đầu lại nhói đau, nhắc ông nhớ về những tháng năm tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Năm 1966, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Đàm Văn Thùy rời quê hương lên đường nhập ngũ. Gần mười năm quân ngũ, ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều chiến trường ác liệt như Quảng Trị, Kon Tum, Đắk Lắk và Nam Lào. Những cánh rừng Trường Sơn, những con đường ngập bùn đất, những trận mưa bom, bão đạn đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên của người lính trẻ.

Trong ký ức ấy, ngày 6/4/1972 là dấu mốc khắc sâu nhất. Giữa khói lửa của một trận đánh ác liệt, một mảnh đạn cối găm thẳng vào đầu khiến ông bị chấn thương sọ não nặng. Đồng đội khẩn trương đưa ông rời trận địa. Sau nhiều ngày hôn mê, ông tỉnh lại, nhưng mảnh đạn vẫn ở lại trong cơ thể như một minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh.

Thế nhưng, chiến tranh chưa dừng lại khi tiếng súng đã im. Trong những năm tháng hành quân qua vùng rừng núi từng bị rải chất độc hóa học, ông bị phơi nhiễm chất độc da cam. Hậu quả không chỉ là những cơn đau âm ỉ của người thương binh mà còn kéo dài sang thế hệ sau. Người con trai thứ hai, Đàm Văn Bách, mắc di chứng nặng về thần kinh; người con gái út, Đàm Thị Hoan, bị thiểu năng trí tuệ bẩm sinh. Đó là nỗi đau lặng lẽ mà gia đình ông đã mang suốt nhiều thập kỷ.

Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông Đàm Văn Thùy vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Ông luôn động viên con cháu sống lương thiện, yêu quê hương và biết trân trọng giá trị của hòa bình. Với ông, những hy sinh của đồng đội năm xưa sẽ chỉ thật sự có ý nghĩa khi thế hệ hôm nay hiểu được giá trị của độc lập, tự do và không quên những mất mát mà chiến tranh đã để lại.

Câu chuyện của thương binh Đàm Văn Thùy không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình. Đó còn là lời nhắc nhở về hậu quả lâu dài của chiến tranh, về sự hy sinh thầm lặng của những người lính đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc và về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc gìn giữ hòa bình, tiếp nối truyền thống yêu nước của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn