Dẫn con cháu nghe chuyện bờ suối năm xưa
Khi hòa bình đã lâu, người từng đứng bên bờ suối đón bộ đội trở lại nơi cũ cùng con cháu. Không kể hết chuyện bom đạn, ông chỉ kể vừa đủ để thế hệ sau hiểu rằng, dòng suối yên bình hôm nay từng là ranh giới sống – chết của một thời chiến tranh.
Dẫn con cháu ra bờ suối
Một buổi chiều không vội.
Ông Nguyễn Văn Tĩnh dắt cháu ra bờ suối.
Không phải để chơi.
“Ra đây ông kể chuyện,” ông nói.
Bờ suối nay rất hiền
Nước chảy êm.
Cỏ mọc xanh.
Trẻ con chạy nhảy.
“Ngày xưa không thế đâu,” ông bảo.
Cháu nhìn ông, chưa hiểu.
Không kể chuyện bom ngay
Ông không nói bom trước.
Ông chỉ nói về nước.
Về đá trơn.
Về chỗ sâu.
“Ngày xưa, đi sai một bước là nguy hiểm,” ông kể.
Cháu hỏi: ‘Có sợ không ông?’
Ông im lặng một lúc.
Rồi gật đầu.
“Sợ chứ,” ông nói.
“Nhưng không đi thì bộ đội không qua được.”
Chỉ kể những điều vừa đủ
Ông không kể tiếng bom nổ sát tai.
Không kể máu.
Không kể người ngã.
“Trẻ con nghe vậy là ám ảnh,” ông nói.
Chỉ kể rằng:
“Qua được là mừng lắm.”
Nơi ông từng đứng chờ
Ông chỉ xuống bờ đất.
“Chỗ này ông đứng,” ông nói.
“Đứng chờ ai?” – cháu hỏi.
“Chờ bộ đội,” ông đáp.
Cháu hỏi tiếp: ‘Sao không đi cùng?’
Ông cười.
“Có người phải ở lại,” ông nói.
“Nếu ai cũng đi thì ai chờ?”
Dòng suối là người bạn cũ
Ông gọi suối là “bạn”.
Cháu ngạc nhiên.
“Bạn giúp che chân bộ đội,” ông giải thích.
“Bạn giúp họ sống.”
Không cần nói lớn
Ông nói rất khẽ.
Như sợ suối nghe thấy.
“Ngày xưa, nói to là nguy hiểm,” ông giải thích.
Cháu cũng nói nhỏ theo.
Ký ức truyền qua cách nói
Không cần giảng dài.
Chỉ vài câu.
Nhưng cháu nhớ.
“Ông kể là cháu hiểu,” cháu nói.
Cháu hỏi: ‘Giờ còn bom không?’
Ông lắc đầu.
“Không còn bom,” ông nói.
“Nhưng phải nhớ vì sao có hòa bình.”
Bờ suối thành bài học
Không sách vở.
Không bảng đen.
Bờ suối là bài học.
Dạy rằng:
hòa bình không tự nhiên mà có.
Ông không mong cháu nhớ hết
Ông không cần cháu nhớ từng chi tiết.
Chỉ mong khi lớn lên,
cháu nhìn bờ suối
biết trân trọng.
Ký ức được trao lại
Chiến tranh qua rồi.
Nhưng ký ức không mất.
Nó được trao lại
bằng những buổi chiều yên bình
bên bờ suối làng.
Không ồn ào.
Không giáo điều.
Chỉ đủ để thế hệ sau
biết rằng
mảnh đất mình đang sống
đã từng được giữ bằng sự im lặng và can đảm.



