Dân công hỏa tuyến
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ở một vùng quê nhỏ có cô bé tên Thảo. Nhà nghèo, cha đi bộ đội xa, mẹ tham gia dân công hỏa tuyến nên từ nhỏ Thảo đã sớm biết tự lo cho bản thân và giúp đỡ xóm làng. Dù mới mười ba tuổi, Thảo rất nhanh nhẹn và chăm chỉ. Ban ngày, em chăn trâu, cắt cỏ, phụ bà con gặt lúa. Tối đến, Thảo cùng các bạn nhỏ gom củi, nấu cơm gửi cho đội dân quân trực chiến. Mỗi khi làng có báo động, em lại chạy đi gọi từng nhà xuống hầm trú ẩn. Một đêm mùa hè, kho thóc của hợp tác xã bất ngờ bốc cháy vì bom rơi gần đó. Lửa bùng lên dữ dội, ai nấy hốt hoảng. Thảo lập tức xách thùng nước lao đến cùng mọi người dập lửa. Em chạy đi chạy lại không biết mệt, chuyền từng gàu nước, kéo từng bao thóc ra ngoài. Trong ánh lửa đỏ rực, bóng dáng nhỏ bé của Thảo nổi bật như một bông hoa đang nở giữa đêm đen. Nhờ sự chung sức của dân làng, đám cháy được khống chế, số thóc cứu được rất nhiều. Mọi người cảm động khen Thảo gan dạ, nhưng em chỉ cười: “Con làm được chút gì cho làng là vui rồi.” Sau ngày hòa bình, Thảo trở thành cô giáo tiểu học của xã. Mỗi khi kể chuyện xưa cho học sinh nghe, cô luôn nhắc rằng lòng yêu nước không phân biệt tuổi tác, ai cũng có thể góp phần bằng việc tốt của mình. Câu chuyện về Thảo là hình ảnh đẹp của thời hoa lửa, khi cả những em nhỏ bình dị cũng biết sống trách nhiệm, dũng cảm và chan chứa tình quê hương.



