dẫn đầu tổ mũi nhọn trong trận đánh mang mật danh “trận đánh số 4”
Hè năm 1953, chiến cuộc đã dần thay đổi có lợi cho ta, vùng du kích của Bắc Ninh, Hưng Yên-những tỉnh giáp với Hà Nội đã mở rộng hơn trước.Nhằm phối hợp với chiến trường toàn quốc, mặt trận Hà Nội đưa lực lượng vũ trang về sát thành phố, chuẩn bị đánh sân bay Gia Lâm, cầu hàng không quan trọng nhất của quân đội Pháp tiếp tế cho các chiến trường. Nhận lệnh của Mặt trận, một tổ tiền trạm gồm 5 người do ông Lê Ninh- anh em quen gọi là Ninh xồm vì bộ râu rậm rất oai của ông- làm tổ trưởng đi vào trước. Từ căn cứ ở Thạch Thành(Thanh Hoá), họ cắt đường, sang tỉnh đội Hưng Yên đang đóng ở Ân Thi đặt vấn đề để nhờ bạn cho giao liên dẫn lên Bát Tràng. Riêng tổ quân báo vẫn bám trụ ở các thôn Thạch Cầu, Ái Mộ, Trạm, Nha để điều tra đường vào, địa hình sân bay, các loại máy bay, từ đó tìm ra cách đánh có hiệu quả. Nhớ lại ngày tháng ba cùng với dân địa phương, ông Nguyên cười rất vui: “Tôi bị anh em đặt biệt hiệu Nguyên toét và gán ghép với cô du kích làm công tác địch vận xã, lại còn đặt thành vè, chính là từ việc đi trinh sát địa hình, tôi phải bôi nhọ nhem mặt mũi cho bọn việt gian không nhận mặt được. Hồ Lâm Du ở sát sân bay, tôi đã bơi rất nhiều lần để tìm cách vào sân bay an toàn. Điều tra thật kỹ rồi mới lên sa bàn để anh em luyện tập ở nơi đóng quân tại xã Từ Hồ và Đông Cảo(huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên).Sau 9 tháng luyện tập, 16 chiến sĩ và 3 du kích địa phương do ông Vũ Văn Sự, cán bộ đại đội 8 chỉ huy xung trận đêm 3 rạng sáng mồng 4/3/1954.Từ nơi đóng quân, các chiến sĩ hành quân lên Văn Đức, Bát Tràng rồi tập kết ở làng Thạch Cầu. Ở đây đã có sẵn hầm bí mật chữ A cho các chiến sĩ nghỉ ngơi cải trang và uống nước mắm để bơi qua hồ Lâm Du rất rộng. Họ chia làm 3 tổ mũi nhọn bơi qua hồ lạnh buốt rồi tiếp cận sân bay, cắt hàng rào. Dẫn đầu một tổ mũi nhọn, ông Nguyên vẫn nhớ phải dùng kìm cộng lực xiết thép, cắt rào thế nào để địch chiếu đèn pha không phát hiện được: “Hàng rào của sân bay Gia Lâm hiện đại hơn sân bay Bạch Mai nhiều. Nó treo mìn trên hàng rào, mình chạm vào là sáng lên ngay. Tôi và anh Chiến tháo kíp để mìn không phát sáng nữa, sau đó cắt hàng rào theo hình chữchi cho anh em chui rào.Mìn đánh đợt này là loại TNT, 2 bánh ép làm một để tạo sức công phá lớn.Theo hiệu lệnh, chúng tôi nhanh chóng tiến đến các mục tiêu đã định, đặt mìn.Trên đường rút ra khỏi sân bay, đã nghe tiếng mìn, tiếng thủ pháo nổ vang, máy bay bốc cháy sáng rực bầu trời. Anh Ty hi sinh ngay tại trận đánh, nhưng 18 máy bay các loại và kho xăng đã bị đốt cháy, 16 tên địch bị tiêu diệt, góp phần quan trọng cùng quân dân cả nước trên các chiến trường phối hợp với chiến dịch Điện Biên Phủ”. Trận đánh sân bay Gia Lâm của các chiến sĩ mặt trận Hà Nội chia lửa với Điện Biên Phủ đã góp phần vào thắng lợi vĩ đại, làm nên Thiên sử vàng của dân tộc.Ông Nguyên giở cái túi to đại tướng, trong đó là ảnh các chiến sĩ chụp ngay sau trận thắng và bảo: “Tôi phóng to thế này, kỷ niệm cho anh em.Ai đã mất thì con cháu sẽ giữ làm kỷ niệm, tự hào về cha ông mình.Huân huy chương tôi được Mặt trận Hà Nội và Nhà nước tặng nhiều lắm, tôi cũng giữ cho con cháu thôi. Tôi nghỉ hưu làm ông lang vườn cứu chữa bệnh cho bà con,ấy là cái đức cái tình cháu ạ.Ông Hà Giáp, Vũ Văn Sự và các đồng đội của tôi đã thành người thiên cổ.Tôi được trời cho, còn mạnh khoẻ thì còn chữa bệnh cho bà con, cứu giúp mọi người”.
Từ một chiến sĩ quân báo của Mặt trận Hà Nội trở thành cán bộ của Mặt trận và sau này là của Thành đội Hà Nội, trưởng thành qua hai cuộc kháng chiến, ông Đặng Văn Nguyên đã sống cuộc đời vẻ vang mà vẫn thanh liêm như thế.



