Dẫn đường trong mưa bom
Sau những tháng ngày chiến đấu ác liệt ở chiến trường Quảng Trị, Đường Xuân Bình được giao đảm nhiệm công việc công vụ và trợ lý dẫn đường. Nếu người lính trực tiếp chiến đấu đối mặt với kẻ thù bằng súng đạn thì người dẫn đường phải đối mặt với một thử thách khác: đưa từng đoàn quân đến đúng nơi quy định giữa mưa bom bão đạn, không để lạc đội hình, không để chậm thời cơ chiến đấu.
Đó là công việc ít người biết đến nhưng vô cùng quan trọng. Mỗi đoàn tân binh từ hậu phương vào chiến trường đều còn rất trẻ. Nhiều người lần đầu xa gia đình, chưa từng đặt chân đến những cánh rừng Trường Sơn hay vùng đất Quảng Trị đỏ lửa. Họ cần một người thông thuộc địa hình để dẫn dắt qua những cung đường hiểm trở, tránh các khu vực địch đánh phá và đến đúng nơi tập kết.
Đường Xuân Bình nhớ rõ những đêm hành quân không có ánh đèn. Cả đoàn lặng lẽ nối đuôi nhau bước đi dưới tán rừng, chỉ nghe tiếng lá khô xào xạc và tiếng bước chân nhè nhẹ. Không ai được nói chuyện lớn tiếng. Mọi tín hiệu đều truyền bằng những cái chạm vai hoặc cử chỉ của người dẫn đường.
Thế nhưng, sự im lặng ấy nhiều lần bị xé toạc bởi tiếng động cơ máy bay. Mỗi khi tiếng gầm từ trên cao vọng xuống, tất cả lập tức tản vào hai bên đường, nằm ép mình xuống giao thông hào hoặc hố bom cũ. Chỉ ít phút sau, từng loạt bom lại dội xuống, mặt đất rung lên dữ dội, cây rừng gãy đổ, đất đá tung mù mịt.
Bom vừa ngớt, Đường Xuân Bình lập tức đứng dậy kiểm tra quân số. Việc đầu tiên của ông không phải là phủi đất trên người, mà là đếm đủ từng chiến sĩ. Chỉ khi chắc chắn không ai bị bỏ lại phía sau, ông mới tiếp tục dẫn đoàn hành quân.
Có những chuyến đi kéo dài suốt đêm. Đôi chân rã rời vì mệt mỏi nhưng không ai được phép dừng lại lâu. Chiến trường đang chờ lực lượng chi viện. Mỗi phút chậm trễ đều có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cả đơn vị phía trước.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ về quãng thời gian ấy, ông luôn nói rằng mình chỉ làm một công việc bình thường của người lính. Nhưng đối với những người đã từng được ông dẫn đường an toàn đến đơn vị, đó là sự bình thường mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Bởi giữa chiến tranh, đưa được một đoàn quân đến đúng nơi, đúng lúc cũng chính là góp phần giữ gìn sinh mạng của biết bao người.
Những con đường năm xưa giờ đã phủ đầy màu xanh cây lá. Tiếng bom đã lùi vào quá khứ. Nhưng trong ký ức người lính già, mỗi bước chân dẫn đường vẫn còn nguyên vẹn như một phần không thể tách rời của cuộc đời quân ngũ.
Thông điệp: Không phải mọi chiến công đều diễn ra nơi tuyến đầu. Có những nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi mỗi người hoàn thành tốt phần việc của mình đều góp phần làm nên chiến thắng của cả dân tộc.



