Cựu chiến binh

Đạn hết mà quyết không lùi

Đó là một trong những ngày tôi nhớ nhất trong đời lính. Đơn vị chúng tôi giữ một vị trí giữa rừng. Sau nhiều giờ căng thẳng, mọi người đều đã thấm mệt. Trang bị và lương thực cũng dần cạn. Rồi đến lúc kiểm tra lại, chúng tôi nhận ra số đạn còn rất ít. Lâm nhìn tôi, nói nhỏ: — Hết rồi thì sao?

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đạn hết mà quyết không lùi

Đó là một trong những ngày tôi nhớ nhất trong đời lính.

Đơn vị chúng tôi giữ một vị trí giữa rừng. Sau nhiều giờ căng thẳng, mọi người đều đã thấm mệt. Trang bị và lương thực cũng dần cạn.

Rồi đến lúc kiểm tra lại, chúng tôi nhận ra số đạn còn rất ít.

Lâm nhìn tôi, nói nhỏ:

Hết rồi thì sao?

Tôi chưa kịp trả lời thì người chỉ huy đã nhắc:

Bình tĩnh. Giữ vững vị trí, chờ lệnh.

Không ai hoảng loạn.

Chúng tôi hiểu rằng trong hoàn cảnh ấy, điều quan trọng nhất là giữ được bình tĩnh và chấp hành mệnh lệnh.

Một lúc sau, người phụ trách kiểm tra từng người.

Có người còn một ít.

Có người đã hết.

Nhưng tất cả vẫn ở vị trí của mình.

Páo ngồi bên cạnh tôi, nói:

Mình còn người là còn hy vọng.

Tôi nhìn anh.

Câu nói ấy rất đơn giản nhưng khiến tôi vững lòng.

Chúng tôi không biết tình hình phía trước sẽ diễn biến thế nào. Chỉ biết nhiệm vụ chưa kết thúc và chưa có lệnh rời vị trí.

Thời gian trôi rất chậm.

Có những phút tưởng như dài vô tận.

Mọi người động viên nhau:

Cố lên.

Bình tĩnh.

Đừng ai hoảng.

Đó là tất cả những gì chúng tôi có thể nói với nhau.

Đến khi lệnh cơ động được truyền xuống, mọi người mới lần lượt rời vị trí theo sự chỉ huy.

Tôi ngoái nhìn nơi mình vừa đứng.

Ba lô đã nhẹ hơn.

Trang bị đã vơi đi.

Nhưng những người còn lại vẫn đi cùng nhau.

Trên đường rời vị trí, Lâm nói:

Lúc nãy tôi tưởng khó mà qua được.

Tôi đáp:

Nhưng cuối cùng anh em mình vẫn đi cùng nhau.

Lâm gật đầu.

Đó mới là điều chúng tôi nhớ nhất.

Không phải chuyện ai mạnh hơn, ai gan hơn.

Mà là trong lúc khó khăn, mọi người vẫn giữ được bình tĩnh, không bỏ vị trí khi chưa có lệnh và không bỏ đồng đội.

Nhiều năm sau, bác Được kể lại:

“Có lúc đạn đã hết, nhưng người lính không được để lòng mình hết hy vọng. Khi ấy phải dựa vào nhau, chờ mệnh lệnh và tìm cách hoàn thành nhiệm vụ an toàn nhất.”

Bác nói thêm:

“Tôi không muốn thế hệ sau chỉ nhớ chiến tranh bằng những tiếng nổ. Tôi muốn các cháu nhớ rằng phía sau mỗi người lính là đồng đội, là gia đình và là một ước mong được trở về.”

Ba lô có thể nhẹ đi.

Trang bị có thể cạn.

Nhưng tình đồng đội và niềm tin vào ngày trở về vẫn là thứ không ai có thể lấy mất.

“Đạn hết mà quyết không lùi”, trong ký ức của người lính, không chỉ là sự gan dạ. Đó còn là câu chuyện về kỷ luật, sự bình tĩnh, trách nhiệm với nhiệm vụ và trên hết là không bỏ rơi người đồng đội bên cạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn