Đạn pháo của địch cày xới liên tục ngày đêm
Được chuyển tiếp từ những tháng ngày chiến đấu kiên cường ở chiến trường chống Mỹ gian khổ, người lính dạn dạn kinh nghiệm Hà Văn Hoàn tiếp tục có mặt tại điểm nóng khốc liệt nhất của biên giới phía Bắc. Tại Vị Xuyên, đạn pháo của địch cày xới liên tục ngày đêm, biến những ngọn núi xanh tươi như 1500, 772, 685 thành những đống vôi bột trắng xóa. Giữa cái chết rình rập từng giây, ông Hoàn cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ trong từng giao thông hào, từng hốc đá ngập bùn lầy.
Có những chiến dịch, pháo địch gầm rống tưởng chừng xé rách không gian. Cơm sấy, lương khô phải nhai lẫn bụi đá, nước uống chắt chiu từng giọt rỉ ra từ kẽ hầm. Thế nhưng, giữa cái gian khổ tận cùng ấy, tinh thần thép và tình đồng chí lại tỏa sáng rực rỡ. Ông Hoàn nhớ mãi những đêm chia nhau ngụm nước cuối cùng, những cái siết tay truyền hơi ấm giữa hai đợt pháo kích và lời thề đanh thép: "Sống bám đá đánh thù, chết hóa đá bất tử".
Trong trận đánh giữ vững cao điểm năm ấy, trước làn mưa đạn dày đặc của đối phương, ông Hà Văn Hoàn cùng đơn vị đã mưu trí, dũng cảm đánh bật nhiều đợt tấn công dồn dập, giữ vững từng thước đất linh thiêng của Tổ quốc. Đã có biết bao người bạn chiến đấu của ông ngã xuống, hòa máu xương vào lòng đất mẹ để bảo vệ vẹn toàn biên cương.
Rời mặt trận Vị Xuyên trở về cuộc sống đời thường tại quê nhà Tuyên Quang, ông Hà Văn Hoàn mang trên mình những vết thương cùng mái tóc đã điểm bạc. Câu chuyện về thời hoa lửa trên đỉnh Vị Xuyên của ông mãi là bản hùng ca kiêu hãnh về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng.



