Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đạn réo bên tai người chiến sĩ trẻ

Chiều xuống trên một vùng đồi. Đơn vị đang di chuyển thì bất ngờ xuất hiện tiếng súng từ xa. Tiểu đội trưởng lập tức ra hiệu cho mọi người giữ vị trí và thực hiện đúng mệnh lệnh. Bế Văn Đàn cùng những người lính trẻ nhanh chóng ổn định đội hình. Không khí trở nên căng thẳng.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)11 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đạn réo bên tai người chiến sĩ trẻ

Chiều xuống trên một vùng đồi.

Đơn vị đang di chuyển thì bất ngờ xuất hiện tiếng súng từ xa.

Tiểu đội trưởng lập tức ra hiệu cho mọi người giữ vị trí và thực hiện đúng mệnh lệnh.

Bế Văn Đàn cùng những người lính trẻ nhanh chóng ổn định đội hình.

Không khí trở nên căng thẳng.


Âm thanh xé qua không gian

Những tiếng đạn vọng qua khu vực.

Một chiến sĩ trẻ cúi thấp người, vẻ mặt căng thẳng.

Anh khẽ nói:

– Đàn, tôi sợ.

Bế Văn Đàn đáp:

– Tôi cũng vậy.

Người bạn ngạc nhiên:

– Cậu cũng sợ?

Đàn gật đầu:

– Sợ chứ. Nhưng cứ bình tĩnh. Mình còn có anh em bên cạnh.

Câu nói khiến người lính trẻ lấy lại bình tĩnh.


Giữ vững vị trí

Tiểu đội trưởng liên tục nhắc mọi người giữ liên lạc.

Không ai tự ý rời vị trí.

Bế Văn Đàn quan sát đồng đội bên cạnh, nhắc họ bình tĩnh và làm đúng những gì đã được huấn luyện.

Tiếng súng vẫn vọng lại.

Nhưng đội hình không rối loạn.

Mỗi người tập trung vào nhiệm vụ của mình.


Một khoảnh khắc rất ngắn

Khi âm thanh chiến trận trở nên căng thẳng, người chiến sĩ trẻ bên cạnh Bế Văn Đàn lại khẽ hỏi:

– Bao giờ mới hết?

Đàn đáp:

– Rồi sẽ hết.

– Cậu chắc không?

Đàn nhìn anh:

– Chúng ta cứ giữ vững. Rồi sẽ đến lúc yên.

Không phải một lời hứa chắc chắn về điều không ai biết trước.

Chỉ là một câu động viên giữa những người đồng đội đang cùng trải qua một thời điểm khó khăn.


Khi mọi thứ lắng xuống

Một lúc sau, tiếng súng thưa dần.

Tiểu đội trưởng ra hiệu kiểm tra đội hình.

Mọi người lần lượt nhìn nhau.

– Đủ cả chứ?

– Đủ!

Một tiếng trả lời vang lên.

Người chiến sĩ trẻ thở phào.

Anh nhìn Bế Văn Đàn:

– Cảm ơn cậu.

Đàn cười:

– Có gì đâu. Đồng đội mà.


Đêm hôm ấy, khi đơn vị nghỉ lại, người chiến sĩ trẻ ngồi bên bếp lửa.

Anh nói:

– Hôm nay tôi mới hiểu thế nào là bình tĩnh.

Bế Văn Đàn đáp:

– Không ai sinh ra đã biết bình tĩnh trước khó khăn. Cứ rèn luyện rồi sẽ quen.

Người bạn gật đầu.


Âm thanh chiến trận rồi sẽ qua.

Nhưng với người lính trẻ, khoảnh khắc ấy để lại một bài học sâu sắc:

Can đảm không có nghĩa là không sợ.

Can đảm là biết mình đang sợ nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, chấp hành nhiệm vụ và không để nỗi sợ làm ảnh hưởng đến đồng đội.

Và giữa những âm thanh căng thẳng của chiến tranh, đôi khi điều giúp người lính đứng vững nhất lại là một câu nói rất giản dị:

“Bình tĩnh, có anh em ở đây.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn