Bài viết

BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM: SÁNG MÃI NGỌN LỬA TUỔI ĐÔI MƯƠI

Anh hùng Bác sĩ Đặng Thùy Trâm – Từ cuốn nhật ký nơi chiến trường Đức Phổ đến nhịp sống mới trên xã Đặng Thùy Trâm, nơi quê hương Quảng Ngãi

Quảng Ngãi23/08/2026Cao Đức Bảo Lan (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM: SÁNG MÃI NGỌN LỬA TUỔI ĐÔI MƯƠI

Mở đầu: Bức thư gửi từ mảnh đất núi rừng

Trong ký ức của thế hệ trẻ chúng tôi, chiến tranh đôi khi chỉ là những dòng mốc lịch sử khô khốc trên trang sách học đường. Nhưng có những câu chuyện, những kỷ vật khi chạm vào lại làm rung động từng nhịp đập con tim, đưa lịch sử trở thành một ký ức sống động. Với tôi, “kỷ vật” ấy chính là một cuốn nhật ký bìa xanh đã từng đi qua mưa bom bão đạn, và “mảnh đất” ấy chính là quê hương Quảng Ngãi – nơi một người nữ bác sĩ Hà Nội đã gửi lại trọn vẹn tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của mình.

Đó là câu chuyện về Bác sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Thùy Trâm.

Phần 1: Bác sĩ Đặng Thùy Trâm – Ngọn lửa sáng ngời tuổi đôi mươi

Chị Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình tri thức giàu truyền thống. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, nghe theo tiếng gọi linh thiêng của Tổ quốc, người con gái Hà Thành mảnh dẻ ấy đã xung phong vào chiến trường miền Nam. Trạm dừng chân của chị là bệnh xá huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những vùng căn cứ cách mạng gian khổ, khốc liệt bậc nhất thời bấy giờ.

Giữa lằn ranh mỏng mong của sống và chết, giữa mùi thuốc tấy, vết thương và tiếng đạn pháo gầm rú, nữ bác sĩ trẻ vừa cầm dao mổ cứu chữa cho thương bệnh binh, vừa chăm sóc đồng chí như người thân ruột thịt. Nhưng rồi, ngày đau thương ấy cũng đến. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét ác liệt của địch vào căn cứ bệnh xá, chị Đặng Thùy Trâm đã anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ các thương binh và đồng đội. Chị ngã xuống khi vừa tròn 28 tuổi – cái tuổi đẹp nhất, sung sức nhất của đời người.

Chị ra đi, nhưng chị để lại cho đời một kỷ vật thiêng liêng: Hai cuốn nhật ký chiến trường.

Phần 2: Cuốn nhật ký lửa đạn và những dòng chữ đi cùng năm tháng

Cuốn nhật ký của chị Thùy Trâm không chỉ là những dòng ghi chép công việc y tế thường ngày, mà là tiếng nói tâm hồn của một thế hệ thanh niên Việt Nam sống có lý tưởng, có tình yêu và lòng hy sinh vô bờ bến.

Giữa khói bụi chiến trường, người đọc vẫn thấy một tâm hồn trong trẻo, yêu hoa phượng, nhớ mái trường, thương mẹ hiền ở quê xa, nhưng trên hết là một ý chí thép. Chị từng viết những dòng câu chữ đã trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho bao thế hệ thanh niên:

"Đời phải trải qua bão táp nhưng không được cúi đầu trước bão táp."

Hay câu nói chan chứa tình yêu thương và trách nhiệm:

"Hãy giữ vững tính chất của người chiến sĩ cách mạng, hãy sống sao cho khỏi thấy hèn mỏng trước những người đã ngã xuống..."

Giá trị của cuốn nhật ký không nằm ở những mỹ từ, mà nằm ở sự chân thật đến nghẹn lòng. Đó là tình đồng chí, tình anh em gắn bó nơi chiến trường “bát cơm xẻ nửa, chăn lùi đắp chung”. Kỷ vật ấy đã vượt qua biên giới, vượt qua cả ranh giới của hai bên chiến tuyến khi một người lính Mỹ – Frederic Whitehurst – định đốt nó, nhưng người phiên dịch Nguyễn Trung Hiếu đã ngăn lại bằng một câu nói nổi tiếng: "Đừng đốt, trong đó đã có lửa!". Cuốn nhật ký ấy chính là bản hùng ca về tâm hồn Việt Nam: Kiên cường, bất khuất nhưng vô cùng nhân văn và giàu tình yêu thương.

Phần 3: Nhịp cầu tiếp nối – Từ mảnh đất Ba Trang cũ đến hành trình cống hiến hôm nay

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng của "thời hoa lửa" vẫn ngày ngày hiện hữu trong chính cuộc sống của gia đình tôi.

Hiện nay, mẹ tôi đang công tác tại xã Đặng Thùy Trâm – chính là xã Ba Trang cũ, nơi chị Thùy Trâm đã sống, chiến đấu và trút hơi thở cuối cùng. Mỗi ngày, mẹ tôi phải vượt qua quãng đường đèo dốc hiểm trở dài hơn 20 cây số từ nhà đến cơ quan. Có những ngày mưa rừng trơn trượt, chặng đường đi làm đầy gian nan, nhưng mẹ chưa bao giờ nản chí. Mẹ luôn tự hào và tự dặn lòng phải cố gắng hết sức mình, cống hiến trọn vẹn trách nhiệm của một cán bộ xã trên mảnh đất mà nữ anh hùng Đặng Thùy Trâm đã từng ngã xuống. Nhìn tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của mẹ sau mỗi chuyến đi đèo, tôi hiểu rằng: Lòng biết ơn không chỉ nằm ở lời nói, mà nằm ở sự tiếp nối thầm lặng bằng những việc làm có ích cho đời.

Chính nhờ sự đồng lòng của chính quyền và nhân dân, xã Đặng Thùy Trâm hôm nay đã và đang thay da đổi thịt từng ngày. Mảnh đất từng chịu nhiều đau thương của bom đạn năm xưa nay đang vươn mình phát triển mạnh mẽ. Vùng quê cách mạng không chỉ chú trọng nâng cao đời sống nhân dân mà còn phát huy tiềm năng du lịch sinh thái, lịch sử.

Một minh chứng sống động là việc kích cầu du lịch thông qua danh thắng thảo nguyên Bùi Hui. Mới đây, ngày 8 tháng 8 năm 2026, Lễ hội thảo nguyên Bùi Hui đã được tổ chức thành công rực rỡ, thu hút đông đảo du khách gần xa về với Quảng Ngãi. Những đồi cỏ xanh mướt, mây ngàn lộng gió tại Bùi Hui hôm nay không chỉ là niềm tự hào về thiên nhiên, mà còn là trái ngọt của sự vươn lên từ gian khó. Xã Đặng Thùy Trâm vẫn luôn ghi nhớ, biết ơn sâu sắc những cống hiến, hy sinh của chị, lấy đó làm ngọn đèn soi đường để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Kết bài: Lời hứa của thế hệ trẻ hôm nay

Đứng trên mảnh đất Quảng Ngãi kiên cường, lắng nghe câu chuyện về chị Đặng Thùy Trâm qua những trang nhật ký và nhìn thấy sự tận tụy hàng ngày của mẹ, một sinh viên như tôi cảm thấy vô cùng tự hào và xúc động.

Chị Đặng Thùy Trâm và thế hệ cha anh đã ngã xuống để cho chúng tôi có được bầu trời hòa bình, có bình minh yên ngả trên thảo nguyên Bùi Hui hôm nay. Lịch sử không xa xôi, lịch sử kết nối qua hình ảnh cuốn nhật ký, qua con đường đèo mẹ đi mỗi sáng, và qua khát vọng phát triển của một vùng quê mang tên người nữ anh hùng.

Kế thừa tinh thần "thời hoa lửa", tuổi trẻ chúng tôi hôm nay nguyện sống, học tập và cống hiến với tất cả nhiệt huyết của tuổi đôi mươi – để ngọn lửa mà chị Thùy Trâm và các thế hệ đi trước thắp lên sẽ mãi mãi không bao giờ tắt.

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn