Dẫn xe qua dốc Pô Phiên – Ký ức người lính mở đường
Là người lính bảo vệ và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải trên đường 20 – Quyết Thắng, cựu chiến binh Trần Văn Lực nhớ mãi những đêm bom đạn, mưa rừng, sạt lở. Có những hôm, vừa dọn xong đường, xe vừa qua thì bom lại rơi. Niềm vui lớn nhất là nhìn những chiếc xe tiếp tế lăn bánh vào chiến trường.
Trong ký ức của cựu chiến binh Trần Văn Lực, quê ở huyện Lệ Thủy (Quảng Bình), những ngày làm nhiệm vụ trên đường 20 – Quyết Thắng là quãng thời gian không thể nào quên. Khi ấy, ông còn rất trẻ, được giao nhiệm vụ bảo vệ và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải vượt qua trọng điểm bom đạn.
Con đường rừng núi quanh co luôn bị máy bay địch đánh phá dữ dội. Có những ngày, bom vừa rơi xong thì cả đơn vị lại lao ra sửa đường, lấp hố bom, dựng lại cọc tiêu để xe kịp đi trong đêm. Công việc diễn ra trong im lặng, chỉ có ánh đèn pin nhỏ và tiếng cuốc xẻng chạm vào đá. Ai cũng hiểu rằng, mỗi phút chậm trễ là tiền tuyến gặp khó khăn.
Một lần, trong lúc dẫn đoàn xe qua đoạn dốc nguy hiểm, mưa lớn bất ngờ đổ xuống, đất đá sạt lở chắn ngang đường. Dù rất mệt và đói, ông Lực cùng đồng đội vẫn kiên trì dọn đường suốt nhiều giờ liền. Khi đoàn xe an toàn vượt qua, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Với họ, niềm vui lớn nhất là nhìn những chiếc xe tiếp tế lăn bánh vào chiến trường.
Ông Lực cũng không quên nhắc đến sự giúp đỡ của người dân Quảng Bình. Những bát cơm vội, những ngụm nước suối được bà con chia sẻ giữa bom đạn đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính. Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi nhắc lại, cựu chiến binh Trần Văn Lực luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào việc giữ vững tuyến đường chi viện.


