Thân nhân liệt sĩ, người có công

ĐẶNG BÁ HÁT VÀ CÂU CHUYỆN TRONG LÒNG NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI

Quảng Ninh22/12/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Hà An (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Hà An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn 50 năm kể từ trận chiến lịch sử ấy, nhưng khi được hỏi cảm nhận về người đại đội trưởng mẫu mực, ông Vũ Trọng Hiếu vẫn vô cùng xúc động, bao nhiêu cảm xúc ùa về như mới ngày hôm qua: “Rất nghiêm nghị và thẳng thắn là 2 từ miêu tả đúng nhất về con người của đại đội trưởng. Nhưng bên cạnh sự nghiêm khắc ấy, anh sống rất tình cảm, hài hước, luôn âm thầm quan tâm, chăm sóc chúng tôi như một người anh cả thực thụ”.

Chiều 12/07/1972, không quân Mỹ đã nghi binh, dùng 2 máy bay A6 đánh lén, cắt 4 thùng bom xuyên thẳng vào trận địa. Đặng Bá Hát - người đại đội trưởng thân thương đã hy sinh anh dũng ngay tại vị trí chỉ huy. Các đồng đội của ông tâm sự: “Dòng máu anh hùng thấm sâu vào con người đại trưởng rồi nên lúc hy sinh, bàn tay anh vẫn nắm chắc lá cờ lệnh, hình ảnh ấy luôn hằn sâu trong tâm trí của chúng tôi”. Nghe những tâm sự của các “pháo thủ” năm ấy ta có thể cảm nhận được rằng: Dù hơi thở đã tắt nhưng ngọn lửa tình yêu quê hương, đất nước, lòng căm thù giặc vẫn mãi rực cháy trong trái tim Đặng Bá Hát.

Trong hồi ức của bà Đặng Thị Mát, vợ Anh hùng Đặng Bá Hát: “Anh Hát là người hết lòng với công việc nhưng cũng không quên trách nhiệm của một người chồng, người bố. Rất ít khi về thăm nhà vì bận rộn luyện tập, thế nhưng mỗi lần về anh sẽ dành thời gian quấn quýt bên vợ con. Anh cũng là người rất nghiêm khắc, luôn dạy con điều hay lẽ phải, làm gì cũng phải có phép, tắc”.

Còn với chị Đặng Thị Huệ, người cha anh hùng hy sinh khi chị còn quá nhỏ nên chưa có nhiều kỉ niệm. Tuy nhiên, qua lời kể của mẹ và đồng đội của bố chị tự hào lắm. Từ sâu thẳm trong tim, người cha đã trở thành nguồn động lực to lớn, là tấm gương sáng ngời để chị Huệ không ngừng phấn đấu, vươn lên.

Hình ảnh về người đại đội trưởng anh dũng hy sinh khi trong tay vẫn nắm chặt lá cờ lệnh đã hằn sâu trong tiềm thức của mỗi người con đất mỏ Quảng Ninh.

Mặc dù đã đọc, nghe kể về những tấm gương anh dũng bảo vệ quê hương đất nước để có được ngày hôm nay. Song, khi có dịp được gặp mặt các ông, các bà, chúng tôi càng biết ơn và trân trọng những hy sinh to lớn ấy, nhất là các liệt sĩ không tiếc thân mình mà ngã xuống mảnh đất này.

Đối với trận chiến của Đại đội Đặng Bá Hát, đó là sự chiến đấu tàn khốc của những người thợ mỏ. Khói lửa chiến tranh, gây ra những mất mát, đau thương. Người ra đi để lại nỗi nhớ khôn nguôi cho người ở lại, nỗi đau mất người thân không thể nói thành lời mà chỉ có thể khắc ghi ở trong lòng.

Bà Phạm Thị Thuý - nằm trong ban chỉ huy của Đại đội làm nhiệm vụ trinh sát không cầm được nước mắt: “Trong quá trình làm trinh sát, nhiều lần tôi cùng các đồng chí tham gia trực chiến, cứu thương. Đồng đội bị thương nặng, thiếu trang thiết bị y tế nên quá trình cứu thương không được kịp thời, chứng kiến cảnh động đội ngã xuống đau đớn lắm, xót xa lắm mà không làm gì được. Trong quá trình hoàn thành nhiệm vụ, cũng có lần tôi bị thương, thậm chí còn bị mảnh vụn bom ghim vào đầu. Nhưng khi nghĩ đến đồng đội đã hy sinh, tôi không còn thấy sợ sệt gì nữa mà vẫn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ rồi mới cấp cứu. Dù biết bị thương đau đớn, nhưng thấy mình vẫn còn may mắn, hạnh phúc so với những anh em chúng tôi đã hy sinh trước đây”.

Anh Đặng Bá Dương (con trai của anh hùng Đặng Bá Hát) cũng chia sẻ: “Bố tôi mất khi tôi còn rất nhỏ, tuy chưa có kỷ niệm gì nhiều nhưng hiện rõ trong tâm trí tôi là người bố đầy yêu thương con nhưng cũng rất nghiêm khắc. Bố là động lực và là tấm gương sáng để tôi noi theo”.

Chiến trận cam go, ác liệt có thể tưởng tượng được rõ hình ảnh người mẹ già với đôi mắt thâm quầng, nỗi lo của người vợ mong ngóng các anh trở về và cả những tiếng khóc của trẻ thơ đòi cha. Họ là hậu phương vững chắc tiếp lửa để các anh chiến đấu, bởi thế khi ngã xuống anh vẫn vang lên tiếng “mẹ ơi”. Người hy sinh không thể nào lấp được những trống vắng, người mẹ mất con, người vợ mất chồng, những đứa trẻ thơ còn non nớt chưa cảm nhận hết tình yêu thương của người cha, đau đớn lắm nhưng chẳng biết phải làm thế nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn