ĐẢNG CẦN, ĐẠI TƯỚNG CŨNG TRƯNG DỤNG
Cuối năm 1960, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh giao cho ông Vũ Tâm, vốn là cầu thủ Thể Công đang công tác tại Văn phòng Tổng cục tổ chức giải bóng nội bộ cấp Tổng cục Chính trị.
Trận được xem như “chung kết sớm” là cuộc đối đầu giữa Văn phòng Tổng cục và Cục Cán bộ. Sức nóng càng tăng vì trong đội hình có không ít cán bộ cấp Cục xuống sân. Hiệp một hòa 0 - 0.Sang hiệp hai, trận đấu bỗng náo động, một cầu thủ dự bị đặc biệt bước xuống xe, vừa trở về sau cuộc họp của Bộ Chính trị, đó chính là Nguyễn Chí Thanh. Ông mặc bộ đồ thể thao quần trắng, áo đỏ nổi bật, chạy vào sân giữa tiếng reo của cổ động viên cả hai phía.Vào sân là ông lao lên tấn công ngay. Hai lần ngã, cáng suýt phải vào sân “trực chiến”, nhưng rồi ông lại bật dậy, tiếp tục dẫn bóng. Một cú sút hụt, nhưng cú đánh đầu ngay sau đó lại chuẩn xác, ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu.Cầu trường như nổ tung. Người ta hò reo cổ vũ vị tiền đạo “không chịu để khiêng khỏi sân”.Ông Thanh cũng cười sảng khoái, ghé tai Vũ Tâm nói nhỏ:- Đau tí… nhưng ăn được một bàn cũng sướng!Hết trận, khi chỉ còn hai người, Chủ nhiệm bất ngờ chuyển giọng:- Hôm nay vui lắm… Mình đá trận này như lời chia tay với sân cỏ Tổng cục Chính trị.Ông Tâm giật mình:- Sao lại thế ạ?Ông Thanh nhẹ nhàng đáp:- Vài hôm nữa anh Song Hào sẽ về làm Chủ nhiệm. Bộ Chính trị điều mình ra làm… nông dân.Ông Tâm ấp úng:- Nhưng… Chủ nhiệm mới vừa được phong Đại tướng…Ông Thanh bật cười:- Hôm trước mình nói mà cậu quên rồi à? Sau chiến tranh, nhân dân miền Bắc đang cần gạo. Quyền lợi cá nhân phải phục tùng lợi ích tập thể. Khi Đảng cần, Đại tướng cũng… trưng dụng! Cậu nhớ chưa?



