Cựu chiến binh

ĐẶNG ĐÌNH THI: NGƯỜI GIỮ "LỬA" TRONG ĐÔI MẮT KHÔNG ÁNH SÁNG

CHI ĐOÀN TRƯỜNG THCS AN NINH TÂY VỚI CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CỰU CHIẾN BINH ĐẶNG ĐÌNH THI ĐẶNG ĐÌNH THI: NGƯỜI GIỮ "LỬA" TRONG ĐÔI MẮT KHÔNG ÁNH SÁNG

Đắk Lắk14/04/2026Bùi Thị Hân (Trường THCS An Ninh Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶNG ĐÌNH THI: NGƯỜI GIỮ "LỬA" TRONG ĐÔI MẮT KHÔNG ÁNH SÁNG

Giữa mảnh đất Tuy An Đông đầy nắng và gió mặn của biển Đắk Lắk, có một người lính già vẫn bước đi hiên ngang dù đôi mắt ông đã gửi lại chiến trường từ nửa thế kỷ trước. Bác là Đặng Đình Thi – người chính trị viên ở tuổi mười chín đôi mươi, một huyền thoại sống của Đại đội 205 đặc công năm nào.

Thép đã tôi trong khói lửa An Ninh Tây (cũ)

Cậu thiếu niên Đặng Đình Thi lớn lên khi quê hương An Dân chìm trong lửa đạn. Tận mắt chứng kiến những xóm làng bị san phẳng, những cán bộ cách mạng ngã xuống dưới lưỡi gươm quân thù, ngọn lửa uất hận đã sớm bùng lên trong lồng ngực trẻ tuổi.

17 tuổi, cái tuổi đáng lẽ còn ngồi trên ghế nhà trường, Bác đã là Đội trưởng du kích, tung hoành khắp vùng "trắng" An Ninh Tây. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ lầm lì chịu đựng những trận đòn tra tấn dã man suốt một ngày một đêm tại Ty Cảnh sát Sông Cầu mà không nửa lời khuất phục đã trở thành một biểu tượng của lòng kiên trung. Địch thả Bác ra vì không khuất phục được ý chí, nhưng chúng không biết rằng, chúng vừa thả một "con mãnh hổ" về với rừng.

Bảy phút sấm sét và lá cờ quyết chiến

Năm 1971, trận Tiên Châu đã ghi dấu ấn của người tiểu đội trưởng trinh sát mưu lược. Đêm đó, dưới mái nhà bà Ngài ở xóm Chợ Cầu, ông cùng đồng đội làm lễ tuyên thệ. Lời thề vang lên giữa thinh lặng, át cả tiếng gió đồng.

Hành quân trong bóng tối, lội sông, luồn sâu, họ tiếp cận bộ chỉ huy địch chỉ trong gang tấc.

“Phát hỏa!” Tiếng thủ pháo MKG xé toạc màn đêm. Chỉ trong vỏn vẹn 7 phút đồng hồ, đơn vị của Bác Thi đã khiến một đại đội bảo an thiện chiến tan tác. 22 tên địch đền tội, vũ khí thu được rền vang chiến thắng. Đó không chỉ là một trận đánh, đó là nghệ thuật quân sự của lòng quả cảm.

Đỉnh cao là trận đánh cầu Ngân Sơn mùa hè năm 1972. Dưới sự chỉ huy của Chính trị viên Đặng Đình Thi, Đại đội 205 đặc công đã thực hiện một cuộc hành quân thần tốc, vượt qua 3 tầng hàng rào kẽm gai trong im lặng tuyệt đối. Khi hiệu lệnh nổ súng vang lên từ hướng Xuân Phước, các chiến sĩ như những bóng ma vùng lên chiếm lĩnh trận địa. Lá cờ thêu tám chữ vàng: “Dũng mãnh, kiên cường, đánh giỏi, diệt gọn”, sau đó chính là minh chứng hùng hồn nhất cho khí phách của ông và đồng đội.

Khép lại đôi mắt, mở ra một vầng sáng từ tâm

Chiến tranh nghiệt ngã đã lấy đi của ông đôi mắt ngay sau ngày Hiệp định Paris vừa ký kết (1/1973).

Trong trận đánh chiếm lĩnh khu vực Ngân Sơn - Chí Thạnh, một vụ nổ đã khiến thế giới của người chính trị viên trẻ tuổi chìm vào bóng tối vĩnh viễn.

Nhưng định mệnh không lấy đi tất cả. Tại Trung đoàn an dưỡng, ông đã gặp "ánh sáng" của đời mình – cô quân y Nguyễn Thị Hưởng. Tình yêu nảy nở từ những vết thương, họ dắt tay nhau đi qua những năm tháng hậu chiến khó khăn, gây dựng một tổ ấm hạnh phúc bằng đôi tay lao động không ngơi nghỉ.

Bác không nhìn thấy ánh sáng, nhưng Bác chính là ánh sáng.

Trở về đời thường, từng với cương vị Chủ tịch Hội Người mù huyện Tuy An cũ , người thương binh hạng 1/4 ấy lại tiếp tục cuộc chiến mới: Cuộc chiến chống lại sự tự ti và nghèo đói. Ông nhờ con cháu chở đến từng ngõ, gõ từng nhà có người khiếm thị. Ông không muốn ai bị bỏ lại phía sau như cách ông đã không bỏ lại đồng đội trên chiến trường.

Câu chuyện của Bác Đặng Đình Thi không chỉ là hồi ức về những trận đánh lẫy lừng, mà còn là bài ca về nghị lực sống phi thường. Ông dạy chúng ta rằng: "Người lính có thể mất đi đôi mắt, nhưng chỉ cần trái tim còn đập nhịp đập của lý tưởng, họ sẽ luôn tìm thấy con đường để cống hiến cho cuộc đời".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn