Thân nhân liệt sĩ, người có công

ĐẶNG ĐÌNH TUYỂN CHÀNG THANH NIÊN RA ĐI MÃI KHÔNG VỀ

Hà Tĩnh29/04/2026Đặng Đình Danh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Hoành Sơn, tỉnh Hà Tĩnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Đình Tuyến – em trai của liệt sĩ Đặng Đình Tuyển, người con của quê hương Tân Tiến. Mỗi lần nhắc đến anh, trong tôi lại dâng lên một nỗi xúc động khó tả – vừa tự hào, vừa thương nhớ khôn nguôi. Anh Tuyển sinh năm 1935, là anh cả trong gia đình. Từ nhỏ, anh đã quen với cuộc sống vất vả, sớm đỡ đần cha mẹ, chăm lo cho các em. Trong ký ức của tôi, anh là người ít nói nhưng rất thương em, luôn nhường nhịn và bảo ban tôi từng việc nhỏ. Những buổi chiều sau giờ làm đồng, anh thường dắt tôi đi dọc con đường làng, vừa đi vừa kể chuyện, dạy tôi cách sống cho tử tế. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, anh là người đầu tiên trong nhà tình nguyện lên đường. Ngày anh đi, tôi còn trẻ, chỉ biết đứng nhìn theo mà lòng vừa tự hào, vừa lo lắng. Anh chỉ nói với tôi một câu ngắn gọn: “Ở nhà thay anh chăm sóc cha mẹ.” Từ ngày ấy, gia đình tôi chỉ còn biết trông chờ qua từng lá thư hiếm hoi gửi về. Trong thư, anh không nói nhiều về gian khổ, chỉ dặn dò gia đình giữ gìn sức khỏe, động viên chúng tôi cố gắng làm ăn, giữ vững niềm tin. Rồi đến ngày 01/03/1966, tin dữ ập đến. Anh tôi đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Cả gia đình lặng đi. Cha mẹ tôi đau đớn đến quặn lòng. Còn tôi, người em trai mà anh từng dặn dò, bỗng thấy mình phải trưởng thành trong một khoảnh khắc. Từ đó, tôi thay anh gánh vác gia đình, chăm lo cha mẹ, tiếp nối những điều anh còn dang dở. Dù anh đã đi xa, nhưng hình ảnh của anh vẫn luôn hiện hữu trong từng nếp nhà, từng kỷ niệm tuổi thơ. Giờ đây, tôi là người thay mặt gia đình chăm lo hương khói cho anh. Mỗi nén hương thắp lên, tôi lại nhớ đến dáng anh ngày nào – người anh cả hiền lành, trách nhiệm, đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Anh không còn nữa, nhưng với tôi, anh chưa bao giờ rời xa. Anh vẫn sống trong ký ức, trong niềm tự hào của gia đình, và trong chính cuộc đời mà tôi đang tiếp tục sống – như một lời hứa với anh năm nào: sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐẶNG ĐÌNH TUYỂN CHÀNG THANH NIÊN RA ĐI MÃI KHÔNG VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa