Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đặng Đức Song

Vào năm 1953, khi thực dân Pháp cho quân nhảy dù xuống Điện Biên Phủ với mục đích xây dựng một tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông Dương thì Đại tá Đặng Đức Song mới 20 tuổi. Ông thuộc Tiểu đoàn 439, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316. Đơn vị ông tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ và giữ chốt khu vực Đồi xanh.

Vĩnh Long07/01/2026Đoàn xã Phong Thạnh (Đoàn xã Phong Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồi 781 khi ấy được gọi là Đồi xanh với một lý do rất đơn giản là vì trên đồi trồng nhiều cây xanh. Tuy nhiên, ngọn đồi phủ màu xanh ấy đã đổi màu khi thực dân Pháp nhảy dù xuống đây."32 ngày đêm, địch đã bắn nhiều đại bác lên, làm tan tành Đồi xanh" - Đại tá Đặng Đức Song nhớ lại - "Đồi xanh đã thành ra đồi đỏ".Đại tá Đặng Đức Song nói ông và một đồng đội khi đó giữ một mỏm đồi và ông - lúc ấy đang là xạ thủ trung liên - sau khi bắn được tên Quan dẫn đầu và ném quả lựu đạn vào đội hình địch, khiến chúng tan tác tháo chạy. Cả hai đã đánh lùi được đợt tấn công thứ 3 của địch, chấm dứt âm mưu mở rộng vòng vây quanh tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Sau thành công cản địch tại Đồi xanh, ông Đặng Đức Song cùng đồng đội được Trung đoàn trưởng Trung đoàn 98, Đại đoàn 316 Vũ Lăng gắn huân chương Chiến công hạng nhất ngay trong chiến hào. cũng với chiến công này, Đại tá Đặng Đức Song cùng đồng đội còn được trao tặng danh hiệu Dũng sĩ Đồi xanh.

Chúng ta không phải nằm hầm nữa rồi!. Ngày 13/3/1954, quân ta mở cuộc tiến công thứ nhất vào cứ điểm Điện Biên Phủ. Ông Đặng Đức Song nhận nhiệm vụ cùng đồng đội đánh chiếm đồi C1 và C2. Trong những ngày cuối cùng của chiến dịch Điện Biên Phủ, ông và các đồng đội vẫn ngoan cường, chiến đấu anh dũng trong vòng vây của địch.

Đại tá, Anh hùng LLVTND Đặng Đức Song nhớ lại giây phút chiến thắng của chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954: "Thấy cờ trắng, vải trắng, dù trắng cứ dần dần ngày càng nhiều lên chúng tôi sướng lắm".

"Khi biết địch đầu hàng rồi, quân ta hiên ngang đeo súng, địch vứt từng đống súng một đầu hàng... chúng tôi vô cùng phấn khởi, ôm lấy nhau, nhảy múa...".

Và ông nói, câu cuối cùng ông và đồng đội nói với nhau khi ấy, ngắn thôi - nhưng bao hàm tất cả mong mỏi, ước ao, của hạnh phúc vỡ oà: "Chúng ta không phải nằm hầm nữa rồi".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn