Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đặng Đức Song – Người chiến sĩ không lùi bước giữa trận địa Điện Biên

Phạm Anh Thư

Hải Phòng22/08/2026phường Kiến An (phường Kiến An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1934, tại xã Cộng Hòa, huyện Nam Thanh, tỉnh Hải Hưng, Đặng Đức Song ra đời. Tháng 4 năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt, ông nhập ngũ và bắt đầu những năm tháng gắn bó với chiến trường.

Khi được tuyên dương Anh hùng, Đặng Đức Song là Trung đội trưởng bộ binh, Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316, đồng thời là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Từ năm 1952 đến năm 1954, Đặng Đức Song lần lượt đảm nhiệm nhiệm vụ chiến sĩ liên lạc, chiến sĩ xung kích. Ở bất cứ vị trí nào, ông cũng thể hiện tinh thần dũng cảm, chủ động và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Những hành động gan dạ của ông nhiều lần tạo điều kiện quan trọng để đơn vị vượt qua khó khăn, giành thắng lợi trong chiến đấu.

Nhưng dấu ấn nổi bật nhất trong cuộc đời chiến đấu của Đặng Đức Song là những ngày tháng tại Chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi từng tấc đất đều phải giành giật bằng lòng quả cảm và ý chí kiên cường.

Đồi Xanh – chỉ còn hai người vẫn quyết giữ trận địa

Trong những trận phòng ngự tại Điện Biên Phủ, quân địch liên tục tổ chức những đợt tiến công mạnh mẽ. Lực lượng ta có lúc ít hơn nhiều so với đối phương, trận địa thường xuyên bị pháo kích dữ dội.

Tại trận phòng ngự Đồi Xanh, Đặng Đức Song được giao chỉ huy một tổ tân binh.

Dưới sự chỉ huy của ông, những chiến sĩ còn ít kinh nghiệm chiến đấu vẫn bình tĩnh bám trụ, đánh lui hai đợt tiến công của quân địch.

Sau đó, pháo binh địch dồn dập nã xuống trận địa. Sức ép của bom đạn khiến nhiều chiến sĩ bị thương vong và phải rút xuống hầm trú ẩn. Trên mặt trận lúc ấy chỉ còn Đặng Đức Song cùng một chiến sĩ tân binh.

Giữa trận địa đầy khói lửa, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh. Thay vì để người chiến sĩ trẻ hoang mang, Đặng Đức Song động viên đồng đội giữ vững tinh thần, quyết tâm tiếp tục chiến đấu.

Hai người cùng nhau bám trụ, chống trả và cuối cùng đánh lui đợt tiến công thứ ba của địch, giữ vững trận địa.

Đó không chỉ là một chiến thắng về quân sự mà còn là bài học sống động về bản lĩnh của người chỉ huy: trong lúc khó khăn nhất, người cán bộ phải là chỗ dựa tinh thần để đồng đội có thêm niềm tin chiến đấu.

Đồi C1 – ba lần vượt qua lưới lửa

Nếu Đồi Xanh là nơi Đặng Đức Song thể hiện khả năng chỉ huy và giữ trận địa, thì đồi C1 lại chứng kiến hàng loạt hành động đặc biệt gan dạ của ông.

Đây là một trong những trận chiến vô cùng ác liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Từng mét đất liên tục bị quân ta và quân địch giành đi giật lại. Hỏa lực hai bên dồn dập, mọi con đường tiến vào trận địa đều có thể trở thành nơi hiểm nguy chết người.

Lần thứ nhất

Đặng Đức Song dẫn ba chiến sĩ tân binh vượt qua làn đạn pháo của quân địch để trực tiếp nghiên cứu tình hình.

Sau khi nắm được vị trí và hoạt động của đối phương, ông trở về, đưa đơn vị tiến lên.

Nhưng trong lúc chiến đấu, một quả đạn pháo khiến hầm bị sập. Đặng Đức Song bị đất vùi lấp nửa người và ngất đi.

Khi tỉnh lại, thay vì tìm cách rút khỏi trận địa, ông tiếp tục cùng đơn vị chiến đấu.

Lần thứ hai

Đặng Đức Song lại nhận lệnh vượt qua tầm hỏa lực dày đặc của quân địch để đưa thêm một đơn vị vào chiến đấu.

Trên đường tiến vào, ông phát hiện một ổ trung liên của địch đang liên tục bắn chặn, gây trở ngại nghiêm trọng cho bước tiến của quân ta.

Đặng Đức Song không chần chừ. Ông dũng cảm bò đến gần vị trí hỏa lực, ném lựu đạn tiêu diệt ổ trung liên, mở đường cho đơn vị xung phong.

Sau đó, ông tiếp tục đưa 6 thương binh vượt khỏi khu vực nguy hiểm.

Lần thứ ba

Hỏa lực địch vẫn bắn dày đặc, nhưng Đặng Đức Song tiếp tục nhận nhiệm vụ dẫn lực lượng bổ sung vào trận địa.

Lợi dụng ánh pháo sáng, ông nhiều lần lên xuống giữa khu vực chiến đấu. Tổng cộng, ông 6 lần tìm đường dẫn một đơn vị vào bổ sung chiến đấu.

Trong quá trình ấy, mỗi khi gặp quân địch cản đường, ông trực tiếp dùng lựu đạn chiến đấu. Có 5 tên địch bị tiêu diệt để mở đường cho đơn vị tiến vào.

Ba lần vượt qua trận địa C1 là ba lần Đặng Đức Song đối mặt trực tiếp với hiểm nguy. Nhưng điều đáng nói là sau mỗi lần trở về, ông lại tiếp tục nhận nhiệm vụ mới.

Đồi Mâm Xôi – ba ngày trong đường hào ngập bùn

Ngày 3 tháng 5 năm 1954, tại trận đồi Mâm Xôi, quân địch tập trung hỏa lực dữ dội trên một đoạn đường hào dài gần 2 ki-lô-mét.

Trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, Đặng Đức Song đã 3 ngày liên tục lội dưới đường hào, nước bùn ngập đến bụng.

Nhiệm vụ của ông là đưa đại đội trưởng qua lại đoạn đường nguy hiểm để nghiên cứu địa hình, tìm cách mở cửa đột phá cho đơn vị.

Đường hào vừa chật hẹp vừa ngập bùn, phía trên là hỏa lực địch liên tục bắn xuống. Nhưng Đặng Đức Song vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ.

Trong trận chiến sau đó, đại đội trưởng hy sinh.

Trước tình thế ấy, Đặng Đức Song cùng một chiến sĩ khác quyết tâm đưa bằng được người chỉ huy về phía sau.

Giữa lúc chiến đấu căng thẳng, hành động ấy thể hiện rõ tình đồng đội sâu sắc của người chiến sĩ. Họ không bỏ lại người đã hy sinh, dù bản thân vẫn đang đứng giữa lằn ranh sống chết.

Tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người còn lại. Cả đơn vị càng thêm quyết tâm, đồng loạt xung phong tiến lên, đánh địch.

Người chiến sĩ trưởng thành từ những trận chiến ác liệt

Chỉ trong hai năm chiến đấu, đặc biệt qua những trận đánh tại Điện Biên Phủ, Đặng Đức Song đã thể hiện phẩm chất nổi bật của một người chiến sĩ: gan dạ khi đối mặt với hiểm nguy, bình tĩnh trước tình huống khó khăn và luôn đặt nhiệm vụ, đồng đội lên trên sự an toàn của bản thân.

Ông không chỉ trực tiếp chiến đấu mà còn dìu dắt những chiến sĩ tân binh, giúp họ từng bước trưởng thành giữa chiến trường khốc liệt. Từ một chiến sĩ liên lạc, chiến sĩ xung kích, Đặng Đức Song trưởng thành thành người chỉ huy trung đội, được đồng đội tin tưởng.

Những thành tích ấy được ghi nhận bằng 2 Huân chương Chiến công hạng ba, 14 lần được trung đoàn, đại đoàn khen thưởng và danh hiệu Chiến sĩ thi đua của đại đoàn.

Ngày 7 tháng 5 năm 1956, đúng vào dịp kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, Đặng Đức Song được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba và danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Từ những đường hào ngập bùn của đồi Mâm Xôi đến trận địa đầy khói lửa ở Đồi Xanh và C1, Đặng Đức Song đã nhiều lần bước qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Có lúc chỉ còn hai người giữ trận địa, ông vẫn không lùi bước. Có lúc bị đất vùi lấp nửa người, tỉnh lại ông vẫn trở về chiến đấu. Có những đêm dưới ánh pháo sáng, ông sáu lần lên xuống giữa lưới lửa để đưa đồng đội vào trận địa.

Đặng Đức Song không chỉ chiến đấu để giữ từng tấc đất Điện Biên. Ông còn chiến đấu bằng tình đồng đội, bằng trách nhiệm của người chỉ huy và bằng ý chí không chịu khuất phục trước bom đạn. Chính những phẩm chất ấy đã làm nên hình ảnh một người chiến sĩ quả cảm – người luôn chọn bước về phía trước, ngay cả khi phía trước là nơi nguy hiểm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn