“Dáng Đứng Bên Dòng Thạch Hãn” – Câu chuyện về liệt sĩ Lê Bá Dương p1
Dòng sông Thạch Hãn hôm nay lặng lẽ trôi giữa trời Quảng Trị xanh ngắt. Những chiếc thuyền nhỏ chở hoa đăng vẫn xuôi dòng mỗi mùa tháng Bảy. Nhưng dưới làn nước tưởng chừng bình yên ấy là biết bao linh hồn tuổi đôi mươi còn nằm lại. Có người lính từng viết: “Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…” Câu thơ ấy đã trở thành tiếng khóc nghẹn ngào của cả một thế hệ. Và người viết nên những dòng thơ đau đáu ấy chính là Lê Bá Dương – người lính sống sót bước ra từ mùa hè đỏ lửa năm
Tuổi trẻ và tiếng gọi non sông
Sinh ra trên mảnh đất Quảng Trị đầy bom đạn, Lê Bá Dương lớn lên trong tiếng đại bác và những cuộc càn quét triền miên của chiến tranh. Tuổi thơ ông không có những ngày bình yên đúng nghĩa. Những mái nhà cháy đỏ trong đêm và tiếng khóc của người dân mất người thân đã trở thành ký ức không thể phai.
Khi đất nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chàng trai trẻ ấy lên đường nhập ngũ với khát vọng giản dị: giành lại hòa bình cho quê hương.
Năm 1972, ông tham gia chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị – nơi được gọi là “cối xay thịt” của chiến tranh.
81 ngày đêm.
81 ngày đêm máu và lửa.
Câu chuyện hoa lửa
Mùa hè năm ấy, Quảng Trị như biến thành địa ngục.
Bom B52 trút xuống ngày đêm. Đất đá bị cày nát. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng và tử khí. Thành cổ chỉ rộng vài cây số vuông nhưng phải hứng chịu lượng bom đạn tương đương nhiều quả bom nguyên tử nhỏ.
Lê Bá Dương khi ấy chỉ mới ngoài hai mươi tuổi.
Ông cùng đồng đội bám trụ trong những chiến hào ngập nước và bùn đất. Ban ngày chiến đấu, ban đêm vượt sông Thạch Hãn đưa thương binh, tiếp nhận lương thực và đạn dược.
Nhiều chuyến đò sang sông không bao giờ cập bến.
Bom pháo địch dội xuống mặt nước dữ dội đến mức dòng sông đỏ ngầu màu máu.
Ông từng kể rằng có những ngày, vừa trò chuyện với đồng đội buổi sáng thì chiều đã phải chôn cất họ ngay bên chiến hào. Có người hy sinh mà không còn nguyên vẹn thân thể. Có người mãi mãi nằm lại dưới lòng sông lạnh.



