Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dáng đứng Bến Tre và những vì sao không bao giờ tắt

Gửi thân xác cho bạt ngàn bóng dừa xanh Tân Phú, người thanh niên Nguyễn Văn Luận ngã xuống trong "mùa hè đỏ lửa" 1972. Máu của anh đã tô thắm thêm ngọn cờ Đồng Khởi, để dòng sông Bến Tre muôn đời hát mãi khúc ca về những kiếp người hóa thành sao sa.

Cần Thơ04/09/2026Nguyễn Hồ Ý Nhi (Đoàn xã Hướng Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bến Tre không chỉ có vị ngọt của dừa, mà còn có cả vị mặn của máu và nước mắt. Nhắc đến Bến Tre là nhắc đến một "dáng đứng" đã trở thành thi ca, một ngọn lửa Đồng Khởi rực sáng cả miền Nam trong đêm đen của chế độ Mỹ - ngụy. Trong đội ngũ điệp trùng những người con ưu tú của quê hương ấy, có Nguyễn Văn Luận – chàng trai sinh ra tại xã Tân Phú, huyện Châu Thành.

Sinh năm 1944, Nguyễn Văn Luận lớn lên cùng những chiếc xuồng ba lá mộc mạc và những đêm nghe mẹ kể chuyện đánh Tây. Tuổi trẻ của anh đi qua những ngày tháng quê hương quằn quại trong bom napalm và chất độc hóa học. Không thể đứng nhìn những rừng dừa trơ trụi, không thể nghe mãi tiếng khóc xé lòng của những đứa trẻ mồ côi, anh chọn khoác lên mình màu áo giải phóng.

Năm 1972, lịch sử gọi tên "mùa hè đỏ lửa". Khắp chiến trường miền Nam, bom đạn cày xới từng tấc đất. Trong cuộc chiến đấu sinh tử để giành giật từng mảng xóm làng, Nguyễn Văn Luận đã hy sinh. Khi ấy, anh 28 tuổi.

Người ta thường sợ hãi cái chết vì nó là sự kết thúc vĩnh viễn, là sự tan biến vào hư vô. Nhưng với những người lính như anh Luận, cái chết lại là một bệ phóng để bước vào cõi bất tử. Nhà thơ Thanh Thảo từng viết về những người lính ngã xuống: "Chúng tôi không lúc nào hình dung nổi / Cái ngày mai ăn cháo bằng bát tô, nằm võng đong đưa / Chỉ biết chắc, ngày mai ta súng nổ...". Sự trong ngần của lý tưởng ấy khiến chúng ta hôm nay phải cúi đầu hổ thẹn nếu lỡ sống một cuộc đời ích kỷ, hẹp hòi.

Thi hài anh nằm lại dưới bóng dừa Tân Phú. Rễ dừa đã ôm lấy thân xác anh, hút lấy dòng máu nóng để vươn lên thành những tàu lá xanh che rợp bầu trời Nam Bộ. Nguyễn Văn Luận không đi đến ngày chiến thắng cuối cùng của mùa xuân 1975, nhưng chính thân xác anh đã trở thành một viên gạch hồng, lót đường cho đoàn quân tiến về giải phóng Sài Gòn. Anh như một vì sao sa, dẫu vụt tắt trên bầu trời, nhưng vệt sáng của nó vẫn còn lưu lại vĩnh viễn trong đôi mắt của những người đang sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dáng đứng Bến Tre và những vì sao không bao giờ tắt | Câu chuyện thời hoa lửa