Người có công giúp đỡ cách mạng

Dáng đứng lặng thầm của ông Hoàng Văn Chung - Phần 3

Thái Nguyên07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 3: Bình yên sau giông bão

Năm tháng trôi qua, ông Hoàng Văn Chung ngày càng già đi. Mái tóc bạc trắng, dáng người gầy gò, nhưng tinh thần vẫn vững vàng như ngày nào. Cuộc sống ở Nà Phặc cũng dần đổi thay, đường sá thuận tiện hơn, đời sống người dân khá hơn.

Ông không còn làm được nhiều việc nặng, nhưng vẫn giữ thói quen dậy sớm, chăm sóc mảnh vườn nhỏ và trò chuyện với bà con. Với ông, mỗi ngày trôi qua bình yên đã là một niềm hạnh phúc.

Những đứa trẻ từng ngồi nghe ông kể chuyện giờ đã trưởng thành. Có người đi học xa, có người đi làm nơi khác, nhưng khi trở về, họ vẫn tìm đến thăm ông, lắng nghe những câu chuyện xưa như một cách nhớ về cội nguồn.

Vào những dịp lễ, ông thường được mời nói chuyện với thanh niên trong xã. Ông không dùng lời lẽ lớn lao, chỉ kể lại những điều giản dị: về lòng dũng cảm, về trách nhiệm và về cách sống tử tế.

Một buổi chiều, khi ánh nắng nhẹ phủ lên những triền núi, ông ngồi lặng trước hiên nhà. Gió thổi qua, mang theo hương rừng quen thuộc. Ông khẽ mỉm cười, ánh mắt bình yên.

Cuộc đời ông đã trải qua nhiều biến cố, nhưng ông chưa từng để khó khăn đánh gục mình. Ông sống như một ngọn lửa nhỏ – không rực rỡ, nhưng bền bỉ và ấm áp.

Ở Nà Phặc, người ta nhắc đến ông Hoàng Văn Chung như một biểu tượng của nghị lực và lòng nhân hậu. Và câu chuyện về ông sẽ còn được kể lại, như một lời nhắc nhở rằng: dù cuộc đời có khó khăn đến đâu, con người vẫn có thể đứng vững bằng ý chí và trái tim của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn