Cựu chiến binh

Dáng đứng người lính trong chiến tranh

Dáng đứng người lính trong chiến tranh

Tây Ninh25/04/2026Nguyễn Hoàng Gia Hương (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa nhịp sống yên bình của vùng đất Cần Giuộc hôm nay, ít ai biết rằng mỗi tấc đất dưới chân đều đã từng thấm đẫm máu đào của một thời hoa lửa. Và cũng ít ai biết rằng, có một người lính già vẫn hằng ngày lặng lẽ đi về giữa hiện tại và quá khứ để canh giữ những ký ức thiêng liêng ấy. Đó là ông Nguyễn Văn Kiểm, người thương binh mang trong mình những vết sẹo của chiến tranh nhưng tâm hồn lại tràn đầy hơi ấm nghĩa tình. Câu chuyện về cuộc đời ông không chỉ là những thước phim hào hùng về trận đánh Cầu Kinh năm xưa, mà còn là một bài ca lay động lòng người về sự thủy chung đối với những đồng đội đã nằm lại trong lòng đất mẹ.

Ngược dòng thời gian về năm 1946 tại xã Phước Lại, ông Nguyễn Văn Kiểm sinh ra và lớn lên giữa lúc quê hương đang sục sôi tinh thần kháng chiến. Như bao chàng trai trẻ cùng thời, ông rời xa lũy tre làng, lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc, trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè thuộc Đại đội 316. Tuổi trẻ của ông gắn liền với súng đạn, với những đêm hành quân không ngủ và những trận đánh giáp lá cà sinh tử. Đỉnh điểm của lòng quả cảm ấy chính là cuộc chiến đấu khốc liệt kéo dài 45 ngày đêm tại khu vực Cầu Kinh vào năm 1967.

Trong những ngày tháng ấy, Cầu Kinh trở thành một "túi bom" thực sự khi quân đội Mỹ huy động tối đa sức mạnh hỏa lực từ máy bay, tàu chiến đến pháo binh hạng nặng nhằm tiêu diệt lực lượng ta. Thế nhưng, giữa làn mưa bom bão đạn, ông Kiểm cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Những người lính trẻ với trang bị thô sơ đã làm nên điều kỳ diệu khi tiêu diệt nhiều sinh lực địch, bắn rơi máy bay và đánh chìm tàu chiến ngay trên dòng sông quê hương. Đó là thời kỳ mà lòng yêu nước được đo bằng sự hy sinh không toan tính, nơi mỗi bước chân tiến lên đều là một lời thề quyết tử.

Trong khói lửa mịt mù, tình đồng chí đã trở thành thứ ánh sáng duy nhất giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi. Ông Kiểm vẫn không thể quên trận đánh mà ông tưởng chừng đã vĩnh viễn mất đi người đồng đội Tám Nghĩa. Khi thấy bạn mình trúng đạn, ông đã lao đi như một mũi tên giữa làn đạn xối xả để cứu người anh em. Chính trong giây phút sinh tử ấy, ông bị thương nặng ở tay trái. Nỗi đau thể xác không làm ông chùn bước bằng nỗi lo sợ mất đi một người anh em thân thiết. Để rồi, phép màu đã xảy ra tại trạm y tế tiền phương khi họ bất ngờ gặp lại nhau, cùng nhìn nhau cười trong nước mắt vì biết rằng mình vẫn còn sống để tiếp tục chiến đấu cho ngày độc lập.

Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ là một trò đùa. Những mất mát cứ lớn dần theo năm tháng. Năm 1970, trong một cuộc chiến ác liệt, ông Kiểm đã vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình. Trở về sau ngày hòa bình với thân hình không còn nguyên vẹn, là một thương binh nặng, nhưng tinh thần của ông vẫn ngời sáng như thuở mười chín, đôi mươi. Ông không than vãn về những vết thương trên cơ thể, bởi ông hiểu rằng mình vẫn còn may mắn hơn hàng ngàn đồng đội đã nằm lại dọc dòng sông Cầu Kinh, những người ra đi khi tuổi đời còn xanh thẳm, chưa một lần được nhìn thấy đất nước trọn niềm vui.

Nỗi đau đáu về những người nằm xuống đã thôi thúc ông Kiểm làm một việc mà không phải ai cũng đủ kiên trì để thực hiện. Suốt nhiều năm qua, người dân xung quanh khu di tích Cầu Kinh đã quá quen thuộc với hình ảnh ông lão thương binh cụt tay, mỗi ngày đều đặn có mặt tại đây để chăm sóc cảnh quan. Trước khi khu di tích được xây dựng khang trang vào năm 2013, ông đã từng tự tay lập một miếu thờ nhỏ để khói hương cho đồng đội. Khi di tích hình thành, ông tình nguyện trở thành người trông nom không công. Với ông, mỗi tấc đất, mỗi gốc cây ở Cầu Kinh đều mang hơi thở của đồng chí mình. Ông nâng niu từng nhành hoa, tỉ mỉ lau dọn từng tấm bia đá như đang chăm sóc cho chính những người anh em đang nằm đó.

Phẩm chất của người lính cụ Hồ trong ông Nguyễn Văn Kiểm chưa bao giờ phai nhạt. Khi kể chuyện chiến đấu, đôi mắt ông rực sáng, giọng nói hào sảng khiến người nghe như thấy lại một thời oanh liệt. Nhưng khi nhắc đến nỗi đau chia lìa, giọng ông bỗng chùng xuống, nghẹn ngào chứa chan cảm xúc. Ông làm việc không phải vì tiền bạc hay sự vinh danh của xã hội, mà chỉ đơn giản vì niềm vui và trách nhiệm của một người còn sống đối với những người đã khuất. Ông thường bảo rằng, được nhìn thấy thế hệ trẻ đến thăm di tích, hiểu về lịch sử là ông thấy mình đã hoàn thành tâm nguyện.

Cuộc đời và việc làm của ông Nguyễn Văn Kiểm chính là một tấm gương sáng về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Ông không chỉ là một anh hùng trong chiến đấu mà còn là một con người vĩ đại trong sự bình dị của đời thường. Hình ảnh người thương binh cụt tay vẫn hằng ngày thắp nhang, quét dọn nơi đồng đội ngã xuống đã nhắc nhở chúng ta về giá trị của tự do và hòa bình hôm nay. Câu chuyện của ông giống như một ngọn lửa nhỏ, âm thầm cháy mãi để sưởi ấm những linh hồn liệt sĩ và soi sáng tâm hồn cho thế hệ mai sau, nhắc nhở chúng ta rằng: đừng bao giờ quên lãng những người đã hy sinh xương máu cho màu xanh của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn