Dáng đứng người lính trong hòa bình
Dáng đứng người lính trong hòa bình
Dáng đứng người lính trong hòa bình
Chiều muộn, gió đầu đông thổi qua hàng tre trước ngõ, tôi theo đoàn thanh niên đến thăm bác Lâm – một cựu chiến binh từng đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh. Bác đã rời công tác Hội từ lâu, mái tóc bạc gần hết, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn trầm ấm như ngày nào kể chuyện truyền thống cho lớp trẻ chúng tôi.
Khi tôi nhắc đến hoạt động “Uống nước nhớ nguồn” mà Đoàn đang triển khai, bác lặng đi một lúc lâu. Rồi bác kể, chậm rãi, như sợ chạm mạnh sẽ làm ký ức vỡ ra. Những câu chuyện không có tiếng súng, không có trận đánh lớn, nhưng lại thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của người lính trong thời bình. Bác nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi, mang theo ước mơ giản dị là được sống trong một đất nước hòa bình. Chiến tranh kết thúc, bác cùng đồng đội trở về với niềm vui đoàn tụ chưa trọn vẹn khi nhiều người đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Nhưng hòa bình không đồng nghĩa với nghỉ ngơi. Đất nước còn nghèo, thiên tai liên tiếp xảy ra, bác lại tiếp tục khoác áo lính trong những nhiệm vụ mới. Bác kể về những đêm mưa lũ, bộ đội bì bõm trong dòng nước xiết để cứu dân, về những chuyến đi chống sạt lở, mở đường, dựng lại nhà cửa sau bão. Có những đồng đội của bác đã ngã xuống trong lúc làm nhiệm vụ, không phải bởi bom đạn, mà bởi thiên tai khắc nghiệt. “Hy sinh trong thời bình lặng lẽ lắm”, bác nói, “nhưng nỗi đau thì vẫn nguyên vẹn”. Nghe bác kể, tôi chợt nhận ra dáng đứng của người lính chưa bao giờ thay đổi. Dù trong chiến tranh hay hòa bình, họ vẫn đứng ở nơi gian khó nhất, sẵn sàng nhận phần hiểm nguy về mình để nhân dân được bình yên. Đó là hình ảnh bộ đội giúp dân chạy lũ, cứu hộ trong sạt lở, dựng lại cuộc sống sau thiên tai – những hình ảnh đẹp và bền bỉ như chính phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ. Bác Lâm nhìn chúng tôi, ánh mắt đầy tin tưởng. Bác bảo, thế hệ trẻ hôm nay không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng có một “mặt trận” không kém phần quan trọng, đó là học tập, lao động, giữ gìn đạo đức và trách nhiệm với cộng đồng. Xây dựng Tổ quốc trong thời bình cũng cần lòng dũng cảm, sự kiên trì và tinh thần cống hiến.
Trên đường trở về, tôi thấy lòng mình lắng lại. Những người lính như bác Lâm đã dành cả tuổi xuân cho đất nước, âm thầm hy sinh mà không đòi hỏi ghi công. Họ chính là nền móng vững chắc để thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình. Là một đoàn viên thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, tôi tự nhủ phải sống xứng đáng với sự hy sinh ấy. Bằng những việc làm cụ thể, bằng khát vọng cống hiến và trách nhiệm với quê hương, chúng tôi nguyện tiếp bước truyền thống, giữ vững dáng đứng người lính trong hòa bình – dáng đứng của lòng yêu nước, của niềm tin và của tương lai dân tộc.
Nguồn: Người viết tiếp kí ức
Người sưu tầm: Bùi Minh Đức–lớp 12D1 – trường THPT Yên Thuỷ A
________________________________________________________________



