Dáng đứng người lính xóm Cang
Dáng đứng người lính xóm Cang
Sinh năm 1948 tại xóm Cang, xã Quy Đức, tỉnh Phú Thọ, Xa Văn Thống lớn lên giữa những năm tháng quê hương còn in đậm dấu tích chiến tranh. Tuổi thơ gắn với ruộng nương, với cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng trong trái tim người thanh niên ấy luôn cháy bỏng một lý tưởng: khi Tổ quốc cần, mình sẽ sẵn sàng lên đường.
Năm 1968, ông nhập ngũ, được biên chế về đơn vị TĐ 255 – 255743 – CHC. Gần mười năm quân ngũ (1968–1977) là gần mười năm ông gửi trọn tuổi xuân nơi chiến trường và thao trường khốc liệt. Đó là những ngày hành quân dầm mưa nắng, những đêm đối mặt hiểm nguy, là tinh thần đồng đội gắn bó keo sơn giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Trong những năm tháng ấy, ông không may bị phơi nhiễm chất độc da cam – thứ di chứng âm thầm nhưng nặng nề của chiến tranh. Nỗi đau ấy không chỉ là tổn thương về thể chất mà còn là gánh nặng kéo dài suốt cuộc đời. Thế nhưng, người lính năm xưa chưa bao giờ khuất phục. Ông lặng lẽ chịu đựng, kiên cường vượt qua bằng nghị lực và niềm tin.
Năm 1977, rời quân ngũ trở về quê hương xóm Cang, ông tiếp tục bước vào một “mặt trận” khác – mặt trận của đời thường. Dù sức khỏe bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam, ông vẫn tích cực lao động, tham gia các hoạt động ở địa phương, sống chan hòa và gương mẫu. Ông luôn động viên con cháu học tập, rèn luyện, giữ gìn truyền thống gia đình và quê hương.
Với bà con xóm Cang, ông Xa Văn Thống là hình ảnh đẹp của người lính Cụ Hồ – giản dị, chân thành và đầy trách nhiệm. Ông không kể nhiều về những năm tháng chiến tranh, nhưng chính cách sống bền bỉ và tinh thần vượt khó của ông đã nói lên tất cả.
Là Phó Bí thư Đoàn xã, tôi luôn xúc động khi nhắc đến câu chuyện của ông trước thế hệ đoàn viên, thanh niên. Ông chính là “hoa thời lửa” – bông hoa nở lên từ khói lửa chiến tranh, mang trong mình cả vết thương của thời đại nhưng vẫn tỏa hương bằng ý chí và lòng yêu nước.
Thời lửa đã lùi xa, nhưng những bông hoa của thời ấy vẫn lặng lẽ tỏa sáng giữa cuộc sống hôm nay. Và ông Xa Văn Thống – người con của xóm Cang – chính là một bông hoa bền bỉ, đáng trân trọng và tự hào.



