Dáng đứng người Trung đội trưởng - Liệt Sĩ GIÁP VĂN RÙA
Liệt sĩ Giáp Văn Rùa, sinh năm 1946, quê quán và trú quán tại thôn Cao Xá, xã Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Năm 1967, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, trực tiếp chiến đấu tại mặt trận phía Nam. Trước khi hy sinh, liệt sĩ giữ cương vị Trung đội trưởng, là người chỉ huy gương mẫu, gan dạ, giàu tinh thần trách nhiệm. Ngày 12 tháng 11 năm 1969, ông anh dũng hy sinh tại mặt trận phía Nam, khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình, quê hương và đồ
Dáng đứng người Trung đội trưởng từ Cao Xá
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những con người, những câu chuyện vẫn còn ở lại, lặng lẽ mà bền bỉ trong ký ức của quê hương. Ở thôn Cao Xá, xã Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, tên của liệt sĩ Giáp Văn Rùa được nhắc đến với tất cả sự kính trọng và biết ơn – như một phần không thể tách rời của lịch sử làng quê trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Liệt sĩ Giáp Văn Rùa sinh năm 1946, trong một gia đình nông dân thuần hậu. Tuổi thơ của ông gắn liền với luỹ tre làng, với cánh đồng quê và những mùa vụ lam lũ. Nhưng đó cũng là tuổi thơ của một thế hệ lớn lên giữa tiếng súng, giữa những câu chuyện về cảnh nước mất, nhà tan. Ngay từ khi còn rất trẻ, trong ông đã hình thành ý thức rõ ràng về trách nhiệm của người thanh niên đối với vận mệnh của dân tộc.
Năm 1967, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương Cao Xá, người thanh niên ấy không nói nhiều, chỉ mang theo ba lô, khẩu súng và lời hẹn giản dị: “Bao giờ đất nước yên bình, con sẽ về.” Lời hẹn ấy, tiếc thay, đã trở thành lời hẹn dang dở.
Trên chiến trường mặt trận phía Nam, nơi bom đạn trút xuống ngày đêm, người lính Giáp Văn Rùa nhanh chóng trưởng thành qua từng trận đánh. Nhờ tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và khả năng chỉ huy, ông được giao trọng trách Trung đội trưởng. Ở cương vị ấy, ông không chỉ là người ra mệnh lệnh, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội – người luôn đi trước trong những lúc hiểm nguy, sẵn sàng nhường phần an toàn về mình.
Đồng đội kể lại rằng, trong những đêm hành quân dài giữa rừng sâu, người Trung đội trưởng ấy thường động viên anh em bằng những câu nói mộc mạc: “Ráng lên, rồi đất nước mình sẽ hòa bình.” Chính niềm tin giản dị mà mãnh liệt ấy đã giúp những người lính trẻ vượt qua sợ hãi, đứng vững giữa làn ranh sinh – tử.
Những năm tháng chiến đấu của ông là những năm tháng hoa lửa đúng nghĩa – nơi tuổi trẻ được tôi luyện trong mưa bom, nơi lý tưởng sống được đánh đổi bằng máu. Mỗi trận đánh đi qua là thêm những mất mát, hy sinh, nhưng cũng là thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, giữ trọn lời thề với Tổ quốc.
Ngày 12 tháng 11 năm 1969, trong một trận chiến ác liệt tại mặt trận phía Nam, liệt sĩ Giáp Văn Rùa đã anh dũng hy sinh. Khi ấy, ông mới hơn hai mươi tuổi – độ tuổi mà ở quê nhà, nhiều người vẫn còn đang mơ ước về tương lai, về hạnh phúc riêng. Sự ra đi của ông để lại nỗi đau lớn cho gia đình, nhưng cũng là niềm tự hào thiêng liêng của quê hương Cao Xá.
Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, nhưng người Trung đội trưởng năm ấy không trở về. Ông ở lại mãi với rừng núi, với đồng đội, với những năm tháng không thể nào quên của dân tộc. Tên ông được khắc ghi trong danh sách các liệt sĩ – những người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Hôm nay, khi đứng giữa cuộc sống hòa bình, nhìn những con đường làng Cao Xá đổi thay từng ngày, thế hệ trẻ càng thấm thía giá trị của hai chữ hòa bình. Hòa bình ấy được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người con ưu tú, trong đó có liệt sĩ Giáp Văn Rùa – người Trung đội trưởng đã sống và ngã xuống trọn vẹn cho lý tưởng cách mạng.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng dáng đứng hiên ngang của người lính năm xưa vẫn còn đó – trong lịch sử, trong lòng quê hương, và trong trái tim các thế hệ hôm nay và mai sau.



