DÁNG MẸ GIỮA LÀNG QUÊ AN TRƯỜNG CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG CHÂU THỊ BỰC
Mẹ Châu Thị Bực sinh năm 1917, là người phụ nữ nông thôn thuần hậu, cả đời gắn bó với ruộng đồng và xóm làng An Trường. Mẹ lập gia đình với ông Tô Văn Đâu (sinh năm 1902), người cùng quê, sinh được năm người con – ba trai, hai gái. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng chan chứa tình thương. Trong căn nhà nhỏ giữa làng quê, Mẹ lặng lẽ nuôi con khôn lớn, dạy các con sống nghĩa tình, yêu quê hương, biết đau nỗi đau của đất nước.
DÁNG MẸ GIỮA LÀNG QUÊ AN TRƯỜNG CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG CHÂU THỊ BỰC (1917 – 1987) Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện lịch sử để phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi có dịp trở về xã An Trường, huyện Càng Long – mảnh đất hiền hòa, nơi từng in đậm dấu chân của chiến tranh. Giữa không gian yên bình hôm nay, ký ức về những năm tháng bom đạn vẫn còn hiện hữu qua những câu chuyện được bà con kể lại. Trong số đó, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Châu Thị Bực khiến tôi không khỏi lặng người xúc động. Mẹ Châu Thị Bực sinh năm 1917, là người phụ nữ nông thôn thuần hậu, cả đời gắn bó với ruộng đồng và xóm làng An Trường. Mẹ lập gia đình với ông Tô Văn Đâu (sinh năm 1902), người cùng quê, sinh được năm người con – ba trai, hai gái. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng chan chứa tình thương. Trong căn nhà nhỏ giữa làng quê, Mẹ lặng lẽ nuôi con khôn lớn, dạy các con sống nghĩa tình, yêu quê hương, biết đau nỗi đau của đất nước. Khi kháng chiến chống đế quốc Mỹ bùng nổ, chiến tranh tràn về từng ngõ xóm, gia đình Mẹ cũng không tránh khỏi những mất mát lớn lao. Là người mẹ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, Mẹ hiểu rõ con đường mà các con lựa chọn. Dẫu lòng đau như cắt, Mẹ vẫn âm thầm tiễn con lên đường, gói trọn nỗi lo vào từng lời dặn dò mộc mạc. Người con trai đầu của Mẹ hy sinh là liệt sĩ Tô Văn Đắng, sinh năm 1938, tham gia cách mạng từ năm 1962, giữ chức vụ Tiểu đội trưởng du kích ấp 8, xã An Trường. Anh là người gan dạ, luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất để bảo vệ cơ sở cách mạng. Ngày 20 tháng 7 năm 1967, trong một trận đột kích ác liệt của địch vào căn cứ, anh đã kiên cường chiến đấu bảo vệ căn cứ và anh dũng hy sinh. Tin dữ truyền về làng, Mẹ Bực lặng người, nước mắt rơi trong im lặng, nhưng không một lời than trách.



