Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐẶNG MINH HOÀNG

ĐẶNG MINH HOÀNG: NGƯỜI LÍNH GIỮ LỬA BÊN DÒNG PHÚ THẠNH

Vĩnh Long10/02/2026phường Phú Tân (phường Phú Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Phú Thạnh hiền hòa, người dân vẫn thường nhắc về ông Đặng Minh Hoàng như một biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần vượt khó không mệt mỏi. Nếu như lịch sử được viết nên bởi những người đã ngã xuống, thì nó cũng được duy trì và tiếp nối bởi những người trở về từ cửa tử như ông – một thương binh đã để lại một phần máu thịt nơi chiến trường nhưng vẫn giữ trọn vẹn khí tiết của bộ đội Cụ Hồ. Cuộc đời ông là một hành trình dài từ những ngày xanh lên đường theo tiếng gọi non sông cho đến khi trở về, âm thầm cống hiến giữa đời thường với những vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhắc nhớ về một thời hoa lửa không thể nào quên.

Vào những năm tháng mà vận mệnh dân tộc được đặt lên hàng đầu, Đặng Minh Hoàng, cũng như bao thanh niên Phú Thạnh đầy nhiệt huyết khác, đã rời xa mái tranh nghèo, rời xa ánh mắt tiễn đưa của người thân để dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn. Với ông, lý tưởng lúc bấy giờ thật đơn giản nhưng vô cùng cao đẹp: bảo vệ xóm làng, bảo vệ từng tấc đất quê hương trước gót giày xâm lược. Trong những trận đánh ác liệt, giữa tiếng bom gầm đạn rú xé toạc bầu trời, ông đã chiến đấu với tất cả sự gan góc của người con vùng đất Phú Tân anh hùng. Chính trong một khoảnh khắc đối đầu sinh tử với kẻ thù, một phần thân thể của ông đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường, đánh dấu một bước ngoặt nghiệt ngã nhưng cũng đầy tự hào trong cuộc đời người lính.

Xuất ngũ trở về quê hương Phú Thạnh với tấm thẻ thương binh và một cơ thể không còn nguyên vẹn, Đặng Minh Hoàng đã trải qua những ngày tháng đấu tranh tâm lý cam go không kém gì trên chiến trường. Tuy nhiên, bản lĩnh người lính đã không cho phép ông gục ngã hay trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Với tâm niệm "thương binh tàn nhưng không phế", ông bắt đầu cuộc chiến mới trên mặt trận lao động sản xuất. Những ngày đầu khó khăn khi phải tập làm quen với công việc đồng áng trong điều kiện sức khỏe hạn chế, ông đã dùng chính ý chí kiên cường để vượt qua nghịch cảnh. Đôi bàn tay vốn quen cầm súng nay lại cầm cày, cầm cuốc, nhẫn nại khai khẩn từng tấc đất, biến những nhọc nhằn thành trái ngọt, xây dựng cuộc đời mới ngay trên đống tro tàn của chiến tranh.

Không chỉ dừng lại ở việc phát triển kinh tế gia đình, ông Đặng Minh Hoàng còn là tấm gương sáng trong các hoạt động phong trào tại địa phương. Với những vết sẹo dài trên da thịt, ông chính là một "nhân chứng sống" truyền lửa cho thế hệ trẻ Phú Thạnh hôm nay. Trong những buổi sinh hoạt truyền thống, giọng kể trầm ấm của ông về những kỷ niệm chiến đấu, về tình đồng đội giữa làn mưa đạn đã khơi dậy lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm trong lòng đoàn viên, thanh niên. Đối với ông, việc sống tốt, sống có ích hôm nay không chỉ là nghĩa vụ với gia đình mà còn là để tri ân những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xanh ngắt, những người không có được may mắn trở về nhìn thấy ngày đất nước thái bình.

Giờ đây, khi mái đầu đã điểm bạc, người thương binh Đặng Minh Hoàng vẫn lặng lẽ sống một cuộc đời giản dị nhưng đầy ý nghĩa tại Phú Thạnh. Ông không đòi hỏi sự đãi ngộ đặc biệt nào cho những cống hiến của mình, bởi với ông, được thấy quê hương đổi mới, thấy con cháu trưởng thành đã là phần thưởng lớn lao nhất. Hình ảnh ông Hoàng bước đi vững chãi trên con đường làng, dù bước chân đôi khi còn đau đớn vì vết thương cũ, mãi là nguồn cảm hứng mãnh liệt về lòng kiên trung và khát vọng sống. Ông chính là gạch nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại tươi sáng, là hiện thân của vẻ đẹp con người Việt Nam: dù trong hoàn cảnh nào vẫn luôn vươn lên mạnh mẽ như những đóa hoa hướng dương luôn nhìn về phía mặt trời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn