DÁNG NGƯỜI TRÊN BẾN BIỂN
Một buổi chiều tôi gặp chị Võ Thị Sáu ở bến biển Long Điền.
Chị đứng nhìn xa ra phía sóng nước.
Gió biển thổi tung tà áo bà ba đen giản dị.
Tôi hỏi chị có mệt không sau nhiều ngày hoạt động.
Chị chỉ cười nhẹ rồi nói còn nhiều việc phải làm.
Khi ấy chị mới chỉ là cô gái tuổi mười sáu.
Nhưng suy nghĩ đã rất chín chắn.
Chị nói đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải đứng lên.
Những lời ấy làm tôi suy nghĩ mãi.
Tối hôm đó chị tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ.
Tôi nhìn theo bóng chị khuất dần giữa hàng phi lao.
Không ai ngờ đó là lần gặp cuối cùng.
Sau khi chị hy sinh, bến biển ấy trở nên lặng lẽ hơn.
Mỗi lần đi ngang tôi lại nhớ đến dáng người năm xưa.
Một dáng người nhỏ bé nhưng mang trái tim lớn lao.


