Đặng Quang Nhị – Một người chiến sĩ bình thường trong những năm tháng không bình thường
Lịch sử thường nhớ đến những sự kiện lớn. Nhưng lịch sử được tạo nên từ những con người rất đỗi bình thường.
Có người là chỉ huy. Có người làm công tác cứu thương. Có người chỉ được ghi lại bằng hai chữ giản dị: chiến sĩ.
Liệt sĩ Đặng Quang Nhị, sinh năm 1944, quê tại Kim Sơn, Tân Trào, An Thụy, Hải Phòng.
Tháng 02 năm 1964, đồng chí nhập ngũ, rời quê nhà để bước vào cuộc sống quân ngũ giữa thời điểm đất nước đang cần đến sức trẻ của cả một thế hệ. Sau thời gian thực hiện nhiệm vụ, tháng 07 năm 1965, đồng chí tiếp tục hành quân vào chiến trường miền Nam.
Khi hi sinh, đồng chí mang quân hàm Binh nhất, là chiến sĩ thuộc đơn vị C2 – D2 – E33.
Hai chữ “chiến sĩ” nghe rất ngắn, nhưng phía sau đó là cả một hành trình dài.
Đó là những ngày học cách sống xa gia đình. Là những lần hành quân liên tục. Là việc hoàn thành nhiệm vụ của mình mà không cần đứng ở vị trí nổi bật. Là sự có mặt đúng lúc khi đơn vị cần và tiếp tục tiến lên cùng đồng đội dù phía trước còn nhiều điều chưa biết.
Phần lớn những người làm nên lịch sử không xuất hiện trong những câu chuyện lớn. Họ hiện diện bằng sự bền bỉ mỗi ngày, bằng những nhiệm vụ được hoàn thành và bằng việc giữ vững vị trí của mình trong đội hình.
Ngày 15 tháng 11 năm 1965, đồng chí đã anh dũng hi sinh trong khi chiến đấu.
Không còn thông tin ghi lại nơi hi sinh cụ thể. Nhưng đôi khi địa danh không phải điều quan trọng nhất. Điều còn lại là việc ở nơi ấy đã từng có một người con của quê hương Hải Phòng sống, chiến đấu và hoàn thành hành trình của mình.
Từ Kim Sơn đến chiến trường là quãng đường không ai đo bằng bản đồ. Đó là khoảng cách giữa cuộc sống bình yên và trách nhiệm của thời đại.
Nhiều năm đã đi qua, những dấu chân hành quân rồi cũng chìm vào thời gian. Nhưng khi đọc lại hồ sơ còn lưu giữ, người ta vẫn có thể nhận ra rằng phía sau quân hàm Binh nhất và chức vụ chiến sĩ là một con người đã từng có tuổi trẻ, từng có quê hương để nhớ và từng đặt điều chung lên trước cuộc sống riêng của mình.
Bởi không có sự hy sinh nào là nhỏ bé.
Và không có người lính nào chỉ là một cái tên trong hồ sơ.



