Bài viết

Đặng Quang Tray – Người giữ sự sống cho đồng đội và lặng lẽ ở lại giữa chiến trường

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nghĩ đến tiếng súng, những trận đánh và những giờ phút đối đầu khốc liệt. Nhưng chiến trường không chỉ có những mất mát diễn ra giữa giao tranh. Có những người đã đi hết hành trình của mình trong sự lặng lẽ – giữa bệnh tật, thiếu thốn và điều kiện khắc nghiệt nơi tuyến lửa.

Liệt sĩ Đặng Quang Tray, sinh năm 1942, quê tại xóm 6, Đoàn Xá, Kiến Thụy, Hải Phòng.

Tháng 06 năm 1963, đồng chí nhập ngũ, mang theo tuổi trẻ của một người con vùng quê Kiến Thụy bước vào đời lính. Một năm sau, tháng 09 năm 1964, đồng chí tiếp tục hành quân vào chiến trường miền Nam – nơi mỗi ngày đều là thử thách không chỉ bởi chiến đấu mà còn bởi điều kiện sinh hoạt vô cùng khắc nghiệt.

Khi hi sinh, đồng chí mang quân hàm Binh nhất, đảm nhiệm nhiệm vụ y tá, thuộc đơn vị C2 – K5 – E320.

Người y tá trên chiến trường thường không đứng ở nơi dễ được nhìn thấy nhất. Họ là những người băng bó vết thương, chăm sóc đồng đội sau những cuộc hành quân dài, tìm cách giữ sức khỏe cho đơn vị giữa điều kiện thiếu thuốc men và thời tiết khắc nghiệt. Công việc ấy không mang nhiều hào quang, nhưng lại là một phần không thể thiếu để những người lính tiếp tục đứng vững.

Ngày 04 tháng 10 năm 1965, đồng chí đã hi sinh do sốt rét.

Chiến tranh không chỉ lấy đi con người bằng bom đạn. Có những người đã ngã xuống bởi những điều tưởng như thầm lặng hơn – bệnh tật, khí hậu và những thử thách kéo dài của chiến trường. Nhưng dù nguyên nhân là gì, sự mất mát ấy vẫn mang cùng một ý nghĩa: một cuộc đời đã dừng lại khi đang làm nhiệm vụ.

Có điều khiến người ta không khỏi suy nghĩ: người mang nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe cho đồng đội lại không thể tự giữ mình trước sự khắc nghiệt của chiến trường.

Từ xóm nhỏ ở Đoàn Xá đến nơi chiến trường xa, hành trình của người lính ấy không được ghi lại bằng những chiến công cụ thể. Nhưng trong những ngày tháng gian khó nhất, sự hiện diện của một người y tá luôn là sự hiện diện của niềm tin, của sự sẻ chia và của trách nhiệm.

Những năm tháng đã đi qua rất xa. Nhưng đọc lại hồ sơ còn lưu giữ, người ta vẫn có thể hình dung về một người chiến sĩ trẻ từng dành những ngày cuối cùng của cuộc đời để chăm lo cho người khác giữa nơi thiếu thốn nhất – và rồi lặng lẽ ở lại nơi ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn