Đằng Sau Hai Chữ “Hy Sinh”
“Hy sinh” là hai chữ chúng ta thường nghe trong những câu chuyện về lịch sử. Nhưng để hiểu hết ý nghĩa của hai chữ ấy, cần nhìn vào những gia đình đã mất đi người thân. Mẹ Nguyễn Thị Sỹ là một trong những người giúp chúng ta hiểu sâu hơn về điều đó. Sinh năm 1920, Mẹ đã lần lượt tiễn chồng Bùi Lâm Trung và hai người con Bùi Thị Thu Ba, Bùi Thị Ánh Tuyết ra đi vì Tổ quốc. Mỗi sự hy sinh đều có một giá trị lớn lao. Nhưng phía sau giá trị ấy là những giọt nước mắt của người thân. Là những ngày chờ đợi. Là những căn nhà thiếu tiếng nói. Là những bữa cơm thiếu một người. Là những kỷ niệm không bao giờ trở lại như trước. Mẹ Nguyễn Thị Sỹ đã mang tất cả những điều ấy trong lòng. Vì thế, khi nhắc đến sự hy sinh của gia đình Mẹ, chúng ta không chỉ nên nói bằng những lời trang trọng, mà còn cần nhìn thấy chiều sâu của tình cảm gia đình. Bởi những người ra đi cũng từng là những người có gia đình. Họ có người mẹ yêu thương. Có người vợ chờ đợi. Có những người thân mong ngày trở về. Và Mẹ chính là người đã mang phần ký ức ấy đi qua thời gian. Cuộc đời Mẹ giúp chúng ta hiểu rằng sự hy sinh không chỉ thuộc về người ra đi. Người ở lại cũng hy sinh một phần cuộc đời mình. Mẹ Nguyễn Thị Sỹ đã hy sinh bằng sự chờ đợi, bằng nỗi nhớ và bằng những tháng năm tiếp tục sống.
“Hy sinh” là hai chữ chúng ta thường nghe trong những câu chuyện về lịch sử. Nhưng để hiểu hết ý nghĩa của hai chữ ấy, cần nhìn vào những gia đình đã mất đi người thân.
Mẹ Nguyễn Thị Sỹ là một trong những người giúp chúng ta hiểu sâu hơn về điều đó.
Sinh năm 1920, Mẹ đã lần lượt tiễn chồng Bùi Lâm Trung và hai người con Bùi Thị Thu Ba, Bùi Thị Ánh Tuyết ra đi vì Tổ quốc.
Mỗi sự hy sinh đều có một giá trị lớn lao.
Nhưng phía sau giá trị ấy là những giọt nước mắt của người thân.
Là những ngày chờ đợi.
Là những căn nhà thiếu tiếng nói.
Là những bữa cơm thiếu một người.
Là những kỷ niệm không bao giờ trở lại như trước.
Mẹ Nguyễn Thị Sỹ đã mang tất cả những điều ấy trong lòng.
Vì thế, khi nhắc đến sự hy sinh của gia đình Mẹ, chúng ta không chỉ nên nói bằng những lời trang trọng, mà còn cần nhìn thấy chiều sâu của tình cảm gia đình.
Bởi những người ra đi cũng từng là những người có gia đình.
Họ có người mẹ yêu thương.
Có người vợ chờ đợi.
Có những người thân mong ngày trở về.
Và Mẹ chính là người đã mang phần ký ức ấy đi qua thời gian.
Cuộc đời Mẹ giúp chúng ta hiểu rằng sự hy sinh không chỉ thuộc về người ra đi.
Người ở lại cũng hy sinh một phần cuộc đời mình.
Mẹ Nguyễn Thị Sỹ đã hy sinh bằng sự chờ đợi, bằng nỗi nhớ và bằng những tháng năm tiếp tục sống.



