Đặng Tất và bài học lịch sử về chiến công cùng sự nghi kỵ nội bộ
Trường Đại học Hải Dương
Đặng Tất và bài học lịch sử về chiến công cùng sự nghi kỵ nội bộ
Trong dòng chảy lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam giai đoạn đầu thế kỷ XV, Quốc công Đặng Tất là một trong những tài năng quân sự xuất sắc nhất. Tên tuổi của ông gắn liền với trận Bô Cô lẫy lừng – chiến thắng quân sự vang dội bậc nhất của triều Hậu Trần trước đại quân xâm lược nhà Minh. Tuy nhiên, cuộc đời và sự nghiệp của ông cũng khép lại bằng một bi kịch đau đớn, để lại bài học xương máu về sự mất đoàn kết và lòng nghi kỵ trong nội bộ bộ máy lãnh đạo.
Đặng Tất quê ở huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh ngày nay. Ông xuất thân trong một dòng họ hào trưởng danh tiếng, nổi tiếng có tri thức sâu rộng, giỏi thao lược binh pháp và sở hữu uy tín lớn đối với nhân dân vùng dải đất miền Trung. Dưới thời nhà Trần và nhà Hồ, ông từng đảm nhiệm các chức vụ quản lý hành chính và quân sự quan trọng ở khu vực Hóa Châu (vùng Thừa Thiên Huế và Quảng Trị ngày nay). Khi nhà Hồ thất bại trước đợt xâm lược của nhà Minh năm 1407, đất nước rơi vào tay kẻ thù, Đặng Tất đã âm thầm tập hợp lực lượng, tích trữ lương thảo, kiên quyết không chịu khuất phục trước ách đô hộ tàn bạo của phương Bắc.
Tháng 10 năm 1407, khi Trần Ngỗi dấy binh ở Ninh Bình và xưng là Giản Định Đế, Đặng Tất đã chủ động đem toàn bộ quân sĩ và lương thảo từ Hóa Châu ra hội quân. Sự kiện Đặng Tất cùng Nguyễn Cảnh Chân quy phụ đã tiếp thêm sức mạnh to lớn, đưa phong trào nổi dậy từ một địa phương trở thành cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc có quy mô rộng lớn. Nhận thấy tài năng kiệt xuất của ông, Giản Định Đế đã phong Đặng Tất làm Quốc công, giao nắm toàn quyền chỉ huy binh tướng.
Trên quận trường, Đặng Tất thể hiện tư duy quân sự sắc bén và khả năng tổ chức tác chiến tài tình. Ông liên tục chỉ huy nghĩa quân tiến công các đồn bốt địch, giải phóng một dải đất rộng lớn từ Nghệ An đến Bình Trị Thiên. Đỉnh cao danh tiếng của Đặng Tất là trận Bô Cô diễn ra vào tháng 12 năm 1408 tại địa bàn tỉnh Nam Định. Khi tướng Minh là Lương Thế Kiệt cùng Trương Phụ dẫn hàng vạn đại quân tinh nhuệ tiến xuống phía Nam đàn áp nghĩa quân, Đặng Tất đã chủ động nghiên cứu kỹ địa hình, bố trí trận địa mai phục thủy bộ hiểm hóc tại Bô Cô.
Dưới sự chỉ huy tài tình của ông, quân Hậu Trần đã giội đòn sấm sét vào đội hình đối phương. Quân Minh hoàn toàn tan vỡ, tướng giặc Lương Thế Kiệt bị tiêu diệt tại trận, Trương Phụ phải bỏ chạy tháo chạy về thành Đông Quan co cụm cố thủ. Chiến thắng Bô Cô đã làm nức lòng nhân dân cả nước, giội một gáo nước lạnh vào dã tâm xâm lược của triều đình nhà Minh và khẳng định tài năng cầm quân kiệt xuất của Quốc công Đặng Tất.
Tuy nhiên, ngay sau đỉnh cao chiến công Bô Cô, bi kịch cay đắng nhất đã xảy ra. Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân nhận định quân Minh tuy thua đau ở Bô Cô nhưng lực lượng cố thủ trong các thành lũy phía Bắc còn rất mạnh, trong khi hậu phương của nghĩa quân chưa thực sự ổn định. Do đó, hai ông đề xuất tạm thời củng cố vùng đất vừa giải phóng, chiêu mộ thêm binh sĩ và tích trữ lương thảo trước khi chia đường tiến đánh Đông Quan. Ngược lại, Giản Định Đế lại muốn thừa thắng xông lên tiến thẳng vào trung tâm sào huyệt của địch.
Sự bất đồng quan điểm chiến thuật đã bị các nịnh thần gian xảo xung quanh vua lợi dụng để gièm pha, phao tin đồn nhảm rằng Đặng Tất có ý đồ lấn quyền, mưu phản. Mất đi sự sáng suốt cần thiết, Giản Định Đế đã đưa ra quyết định sai lầm nghiêm trọng: cho sát hại Quốc công Đặng Tất và Đồng bình chương sự Nguyễn Cảnh Chân vào đầu năm 1409.
Sự ra đi đột ngột của Đặng Tất là một tổn thất không gì bù đắp nổi đối với triều Hậu Trần và cuộc kháng chiến chống Minh. Nó không chỉ tước đi vị tướng tài ba nhất của nghĩa quân mà còn phá vỡ lòng tin, gây ra sự chia rẽ sâu sắc trong nội bộ. Dù con trai ông là Đặng Dung sau đó đã nén đau thương, tiếp tục tôn phò Trùng Quang Đế kiên cường chống giặc, nhưng thời cơ vàng để giải phóng đất nước đã vuột mất.
Cuộc đời của Quốc công Đặng Tất là sự hòa quyện giữa chiến công hiển hách và bi kịch thời đại. Tài năng quân sự và lòng yêu nước của ông mãi mãi được lịch sử khắc ghi, đồng thời bi kịch của ông cũng để lại một bài học sâu sắc cho hậu thế về tầm quan trọng của sự tin tưởng, đoàn kết nội bộ trong mọi cuộc đấu tranh giữ nước.



