Bài viết

ĐẶNG THỊ THANH – NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – MỘT NGỌN LỬA ÂM THẦM.

Đà Nẵng12/12/2025Trần Thanh Tâm (Đoàn trường THPT Thái Phiên, phường Thanh Khê)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn La Bông, xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, có một mái nhà nhỏ, nơi ngọn lửa ký ức và niềm tin của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Thanh vẫn âm ỉ cháy theo năm tháng. Ngôi nhà ấy, giản dị giữa đồng ruộng miền Trung, từng chứng kiến bao ngày tháng khó khăn khi chồng và ba con trai của bà hy sinh trong kháng chiến.

Ngày đất nước chìm trong khói lửa, bà Thanh không cầm súng, không đứng trên chiến hào, nhưng từng bước chân, từng bữa cơm, từng nhát cuốc trên mảnh đất quê đều nhuốm màu hy sinh. Có thể tưởng tượng: sáng sớm, bà gánh gạo ra chợ, lo từng hạt cơm cho gia đình; trưa đến, bà ra ruộng, cuốc đất, gieo mạ; chiều tối, bà đứng trước bàn thờ, nén nhang, chờ tin con. Những mất mát mà bà mang theo không chỉ là nỗi đau trước sự ra đi của chồng và con trai, mà còn là khoảng trống âm thầm trong căn nhà, nơi tiếng cười và bước chân thân quen giờ chỉ còn vang vọng trong ký ức.

Bà Thanh sống trong những ngày gian khổ không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả làng xóm. Trong những lúc bom đạn rơi gần, bà cùng hàng xóm che chắn, dọn dẹp, giữ gìn ruộng vườn và nhà cửa. Mỗi bữa cơm thiếu thốn, mỗi đêm không yên giấc, bà đều âm thầm nén đau, chờ ngày hòa bình trở lại, để mảnh đất quê hương vẫn còn nguyên vẹn cho con cháu sau này.

Có thể tưởng tượng những buổi chiều, khi gió thổi qua khe cửa, bà Thanh ngồi bên nôi những đứa cháu còn thơ, kể lại những câu chuyện xưa về cha mẹ chúng, về những người đồng đội đã mất, nhưng không một lời than van. Nỗi đau ấy bà giấu trong lòng, chỉ để lại tình yêu và hy vọng cho thế hệ nối tiếp.

Sau chiến tranh, bà vẫn sống giản dị, chăm lo cho con cháu và giữ gìn ký ức về những người đã hy sinh. Những ngày lễ tri ân, các đoàn viên trẻ tới thăm, dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị bàn thờ liệt sĩ, nấu bữa cơm — tất cả đều được bà tiếp nhận với nụ cười hiền, ánh mắt thoáng buồn nhưng vẫn ánh lên niềm hi vọng: ký ức về những người chồng, người con đã mất vẫn sống trong lòng thế hệ sau.

Hình ảnh bà Thanh — mái tóc bạc, đôi mắt hiền, bước chân chậm rãi giữa ngôi nhà nhỏ — chính là biểu tượng của những người mẹ Việt Nam Anh hùng: không cần tiếng súng, không cần huy chương lấp lánh, mà bằng sự bền bỉ, bằng tình yêu đất nước, bằng những năm tháng lặng lẽ đếm thương đau và hy vọng.

Câu chuyện của bà nhắc nhở rằng lịch sử không chỉ là những trận đánh, mà còn là những mái nhà, những bữa cơm, những bước chân lặng lẽ giữa khói lửa. Những việc làm nhỏ bé như thắp nhang, nấu cơm tri ân — cũng là cách giữ cho ngọn lửa ký ức ấy không bao giờ tắt, nối tiếp trách nhiệm của thế hệ hôm nay với những hy sinh thầm lặng của các mẹ Việt Nam Anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn