ĐẶNG THÙY TRÂM (1942 – 1970) MỘT TRÁI TIM KHÔNG NGỪNG YÊU THƯƠNG

Có những câu chuyện của một thời đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi lần được nhắc lại, trái tim chúng ta vẫn không khỏi xúc động. Có những con người đã nằm lại giữa chiến trường khốc liệt, tuổi xuân mãi mãi dừng lại ở những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, nhưng tên tuổi và lý tưởng sống của họ vẫn tiếp tục được nhắc nhớ qua từng thế hệ. Đặng Thùy Trâm là một con người như thế.
Mỗi khi đọc những trang nhật ký của chị, tôi luôn có một cảm giác rất đặc biệt. Đó không chỉ là những dòng chữ kể về chiến tranh, về bom đạn, về những người đã ngã xuống. Đó còn là câu chuyện về một cô gái trẻ với một trái tim giàu yêu thương, một người bác sĩ luôn đau đáu với người bệnh, một người con luôn hướng về gia đình và một người thanh niên đã lựa chọn cống hiến tuổi xuân của mình cho đất nước.
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Chị lớn lên trong tình yêu thương của gia đình, được học tập và nuôi dưỡng những ước mơ đẹp đẽ. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, khi tuổi đời mới ngoài hai mươi, chị đã lựa chọn con đường vào chiến trường miền Nam làm nhiệm vụ. Đó là một sự lựa chọn không hề dễ dàng. Phía trước chị không phải là cuộc sống bình yên, cũng không phải một tương lai thuận lợi của một nữ bác sĩ trẻ, mà là những cánh rừng, những con đường hành quân, những trận bom, những thương binh và những tháng ngày luôn phải đối mặt với sự sống và cái chết.
Nhưng chị đã đi.
Mang theo hành trang của một người thầy thuốc, Đặng Thùy Trâm đến Quảng Ngãi, công tác tại một bệnh xá giữa chiến trường. Ở nơi ấy, điều kiện chữa bệnh vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế hạn chế, bệnh xá luôn phải đối mặt với nguy hiểm. Có những người lính được đưa về trong tình trạng bị thương rất nặng. Có những ca bệnh tưởng như không còn hy vọng. Có những đêm người bác sĩ trẻ phải thức trắng bên thương binh, vừa cứu chữa vừa cầu mong họ vượt qua được lằn ranh sinh tử.
Trong hoàn cảnh ấy, Đặng Thùy Trâm đã làm công việc của mình bằng tất cả trách nhiệm và tình yêu thương. Chị không chỉ chữa bệnh bằng kiến thức của một bác sĩ mà còn chữa lành những nỗi đau bằng sự đồng cảm của một con người. Mỗi thương binh đối với chị không đơn thuần là một ca bệnh. Đó là một người đồng đội, một người con, một người anh, một người có gia đình đang chờ đợi ở phía sau.
Có lẽ chính vì vậy mà những trang nhật ký của chị luôn chứa đựng những cảm xúc rất thật. Chị vui khi cứu được một người bệnh. Chị đau đớn khi chứng kiến đồng đội hy sinh. Chị nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những người thân yêu. Chị cũng có những lúc cô đơn, mệt mỏi, có những phút giây yếu lòng. Nhưng sau tất cả, chị lại tự nhắc mình phải đứng lên và tiếp tục.
Đó là điều khiến tôi cảm phục nhất ở Đặng Thùy Trâm.
Chị không phải một con người không biết sợ hãi. Chị cũng không phải một con người không biết đau. Chị là một cô gái trẻ bình thường, có những ước mơ và tình cảm riêng. Nhưng khi Tổ quốc cần, chị đã biết đặt trách nhiệm lên trên những mong muốn của cá nhân.
Trong những trang nhật ký, chúng ta có thể bắt gặp một Đặng Thùy Trâm rất đời thường. Đó là một cô gái biết nhớ thương, biết rung động, biết khóc, biết buồn. Nhưng ẩn sau những dòng chữ ấy là một ý chí mạnh mẽ và một tình yêu quê hương sâu sắc. Chị luôn tự đấu tranh với chính mình để sống sao cho xứng đáng với những người đang chiến đấu và hy sinh bên cạnh mình.
Có những lúc chị tự hỏi mình đã làm được gì cho quê hương. Có những lúc chị day dứt trước những mất mát. Nhưng chính những suy nghĩ ấy lại cho thấy chị là một người luôn nghiêm khắc với bản thân, luôn muốn cống hiến nhiều hơn.
Năm 1970, khi mới 27 tuổi, Đặng Thùy Trâm đã hy sinh trên chiến trường Quảng Ngãi.
Hai mươi bảy tuổi!
Một con số khiến người ta phải lặng đi.
Ở tuổi ấy, biết bao người đang bắt đầu xây dựng tương lai. Biết bao ước mơ còn ở phía trước. Một nữ bác sĩ trẻ còn có thể có một cuộc đời rất dài, một gia đình, những người con và những tháng ngày bình yên. Nhưng cuộc chiến tranh đã khép lại tất cả những ước mơ riêng của chị.Đặng Thùy Trâm đã không có cơ hội đi hết tuổi trẻ của mình. Nhưng chị đã khiến 27 năm cuộc đời trở thành một câu chuyện mà hơn nửa thế kỷ sau, người ta vẫn nhắc đến với sự trân trọng.
Còn chúng ta, những người đang có cơ hội sống, học tập và làm việc trong hòa bình, chúng ta sẽ viết câu chuyện của mình như thế nào?
Có thể chúng ta không cần làm những điều thật lớn lao.
Hãy bắt đầu bằng việc sống có mục tiêu.
Biết quý trọng thời gian.
Biết yêu thương gia đình.
Biết trân trọng đồng đội, bạn bè.
Biết giúp đỡ những người khó khăn.
Biết nỗ lực trong học tập và công việc.
Biết đứng lên sau thất bại.
Và khi cộng đồng, quê hương cần đến, hãy sẵn sàng góp một phần sức trẻ của mình.
Bởi tôi tin rằng, mỗi thời đại đều có một “thời hoa lửa” riêng.
Thế hệ Đặng Thùy Trâm có thời hoa lửa của chiến tranh – nơi tuổi trẻ được thử thách bằng bom đạn và sự hy sinh.
Còn thế hệ chúng ta có thời hoa lửa của hòa bình – nơi tuổi trẻ được thử thách bằng tri thức, trách nhiệm, bản lĩnh và khát vọng vươn lên. Đó là tinh thần dám sống, dám cống hiến và dám chịu trách nhiệm với tương lai.




