Đặng Thùy Trâm

Trong suốt dòng sông lịch sử dài thăm thẳm. Có một cái tên đi vào huyền thoại anh
hùng dân tộc .Một người con gái Hà Nội mang khát vọng to lớn có thể cứu sống những mảnh đời
đang lâm nguy. Không ai khác đó là anh hùng lực lượn vũ trang nhân dân bác sĩ Đặng Thùy
Trâm.
Xuất phát điểm của chị không lam lũ khốn khổ mà có thể nói là khá tốt. Năm 1942, sinh ra ở Hà
Nội trong một gia đình thức có và truyền thống y khoa, cũng chính vì thích nung nấu trong
mình một tình cảm đặc biệt với nghiệp chữa bệnh cứu người. Đến năm 1967 chị có mặt tại Quảng
Ngãi và trực tiếp làm việc ở bệnh viện dã chiến. Khi ấy chỉ vừa 25 tuổi sau khi tốt nghiệp đại học
Thư viện ảnh:
Y Khoa Hà Nội trong tim dường như đã có một thứ tình cảm cao cả là là tình yêu lí tưởng và ánh
sáng cách mạng đã bùng cháy trong chị Thùy. Dẫu chiến trường hiểm trở khôn cùng, điều kiện vật
chất thiếu thốn đến đâu nhưng giông như ngọn đèn cách mạng chưa bao giờ tắt Đặng Thùy
Trâm là “hoa lửa ”
.
Giữa mưa bom bão đạn bác sĩ Trâm đã chiến đấu để cứu sống bao nhiêu là sinh mệnh gắn liền
với đất nước. Dù có nguy hiểm có kề cận cái chết nhưng thứ ánh sáng kia không bị dập tắt dường
như người anh hùng ấy sẽ chẳng bao giờ sợ hãi bóng đen bủa vay ngoài kia.
Tưởng chừng bơm đạn không thể chạm đến trái tim quả cảm ấy. Ấy vậy mà ngày 22 tháng 6 năm
1970, tấm mình thép ấy đã hy sinh trong khi đang làm công tác tại chiến trường Quãng Ngải.
Nhưng đến tận lúc hy sinh khi cầm trên tay cuốn nhật ký của bông hoa ấy quân thù cũng không
khỏi thán phục mà thốt lên “Đừng đốt, trong đó đã có lửa”
.Thứ ánh sáng ấy vẫn cháy dẫu gió to
mưa lớn , lửa vẫn cháy một cách bỏng rát và khi và nào con người Việt Nam không thôi tình yẻu
cho đất nước thì khi ấy tất cả niềm tin khát vọng trong “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” vẫn sẽ luôn
sáng và còng sáng đầy mạnh mẽ huy hoàng hơn thế nữa.
Cuộc đời Dặng Thùy Trâm như sự kết hợp giữa sự kiên cường và trái tim mềm mỏng giàu tình
yêu thương, không tiếc thân mình. Giữa chiến trường sợi dây sinh tử mong mảnh như tuyết tan
dưới nắng đó đã là một bông hoa đẹp nhất mọc lên và cứng cỏi vươn mình.
“Con cũng là một
trong muôn nghìn người đó con sống chiến đấu và nghĩ rằng mình sẽ ngã xuống vì ngày mai của
dân tộc. Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu”.



