Đặng Thùy Trâm
Đặng Thùy Trâm (26 tháng 11 năm 1942 – 22 tháng 6 năm 1970) là một bác sĩ, liệt sĩ cho Việt Minh trong Chiến tranh Việt Nam.
Đặng Thùy Trâm sinh ra ở Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Chị có thể chọn một cuộc sống yên bình nơi giảng đường, nhưng chiến tranh không cho phép những trái tim yêu nước đứng yên. Năm hai mươi bốn tuổi, chị xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi — nơi bom đạn và cái chết luôn rình rập từng ngày.
Giữa rừng sâu, bệnh xá dã chiến chỉ là mái lá tạm bợ, thuốc men thiếu thốn, thương binh ngày một nhiều. Có những đêm, bom nổ dồn dập, đất rung chuyển, nhưng Đặng Thùy Trâm vẫn cúi mình bên cáng thương, đôi tay gầy gò che chở cho sự sống. Chị từng viết trong nhật ký: “Nếu phải chết, tôi chỉ mong cái chết ấy có ích cho Tổ quốc.”
Giữa khói lửa khốc liệt, tâm hồn chị vẫn dịu dàng như một đóa hoa. Chị yêu thương đồng đội, nhớ mẹ, nhớ Hà Nội, và tin vào ngày đất nước hòa bình. Những trang nhật ký chị để lại không chỉ là lời tự sự của một người con gái trẻ, mà còn là tiếng nói của cả một thế hệ sống và chiến đấu bằng lý tưởng cao đẹp.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Chị ra đi ở tuổi hai mươi bảy — độ tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng sự hy sinh ấy không hề lặng lẽ. Ba mươi lăm năm sau, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm trở về với đất mẹ, khiến hàng triệu trái tim rung động.
Giữa chiến tranh tàn khốc, Đặng Thùy Trâm hiện lên như một bông hoa thời lửa — mong manh mà kiên cường, dịu dàng mà bất khuất. Hoa có thể ngã xuống, nhưng hương thơm của lý tưởng và lòng yêu nước thì còn mãi với non sông.



