ĐẶNG THÙY TRÂM – BÔNG HỒNG GIỮA BÃO LỬA ĐỨC PHỔ VÀ TRANG NHẬT KÝ LÀM RUNG ĐỘNG TRÁI TIM THẾ GIỚI
Gạt lại tuổi trẻ êm đềm nơi Hà thành, nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm xung phong vào chiến trường Quảng Trị – Quảng Ngãi đỏ lửa. Sự hy sinh ngạo nghễ của chị ở tuổi 27 cùng hai cuốn nhật ký đầm đìa máu và nước mắt đã trở thành biểu tượng bất tử cho tâm hồn thanh cao, khát vọng sống và chí khí quật cường của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.
Trong hàng ngàn câu chuyện cảm động về những người con đã ngã xuống vì Tổ quốc, hình ảnh nữ bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm luôn đọng lại với một vẻ đẹp thuần khiết, dịu dàng mà vô cùng dũng cảm. Sinh năm 1942 tại Huế, quê gốc ở Phong Điền (Thừa Thiên Huế) và lớn lên trong một gia đình trí thức ấm áp tại Hà Nội, Thùy Trâm mang trong mình tâm hồn thơ mộng cùng lòng nhân ái bao la.
Tháng 3 năm 1967, vừa tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, chị nghe theo tiếng gọi của miền Nam ruột rịt, xung phong vượt Trường Sơn vào chiến trường. Chị được phân công làm Bệnh xá trưởng Bệnh xá huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi) – nơi được mệnh danh là "vùng đất lửa" khốc liệt bậc nhất thời bấy giờ.
Giữa rừng sâu thiếu thốn đủ bề, dưới làn mưa bom, bão đạn và những đợt càn quét dồn dập của kẻ thù, người bác sĩ trẻ ấy đã gánh vác trách nhiệm đè nặng trên vai. Chị tận tay cứu chữa, chăm sóc từng vết thương cho những thương bệnh binh nghèo khó, nghẹn ngào chôn cất từng đồng chí, đồng bào ngã xuống. Những đêm dài không ngủ giữa mùi máu tươi và thuốc sát trùng, chị gạt nước mắt, nắn ngót ghi lại từng cảm xúc trăn trở vào hai cuốn sổ tay nhỏ – nơi gửi gắm nỗi nhớ thương gia đình, tình yêu tha thiết với mẹ Doãn Ngọc Trâm và lý tưởng sống cháy bỏng của mình.
Giữa muôn vàn thử thách sinh tử, chị đã để lại cho đời một câu nói bất tử, trở thành kim chỉ nam cho bao thế hệ thanh niên: "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông bão".
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn tàn khốc của quân đội Mỹ vào vùng núi Ba Tơ – Đức Phổ, để bảo vệ cho các thương binh và đồng đội rút lui an toàn, người con gái Hà Nội 27 tuổi ấy đã dũng cảm cầm súng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh.
Hai cuốn nhật ký của chị bị cựu binh Mỹ Frederic Whitehurst thu giữ trên chiến trường. Nhưng chính dòng chữ chan chứa tình người và lòng kiên trung của nữ bác sĩ Việt Nam đã ngăn người lính Mỹ đốt cháy chúng. Sau hơn 30 năm lưu lạc, hai cuốn sổ tay ngả màu thời gian đã được trao trả về cho mẹ Doãn Ngọc Trâm và gia đình, để rồi khi xuất bản thành cuốn sách "Nhật ký Đặng Thùy Trâm", nó đã làm rung động hàng triệu trái tim trên toàn thế giới.
Hôm nay, bản gốc cuốn nhật ký được lưu trữ trân trọng tại Đại học Texas Tech (Hoa Kỳ), còn tên chị – Đặng Thùy Trâm – được trang trọng đặt cho những bệnh viện, mái trường, con đường lớn. Nụ cười hiền hậu và trái tim nồng nàn của chị vẫn mãi thắp sáng niềm tin, niềm tự hào cho các thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau.



