Đặng Thùy Trâm – Cuốn nhật ký giữa chiến trường
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942, là một bác sĩ trẻ. Khi chiến tranh ngày càng khốc liệt, chị rời miền Bắc vào chiến trường miền Nam công tác.
Năm 1966, Đặng Thùy Trâm xung phong vào chiến trường B. Sau một thời gian hành quân, chị vào đến Quảng Ngãi và được phân công phụ trách một bệnh xá ở huyện Đức Phổ.
Ở đó, người bác sĩ trẻ phải đối mặt với một công việc vượt xa những gì thường thấy trong một bệnh viện thời bình.
Bệnh nhân của chị phần lớn là thương binh, những người bị thương trong chiến đấu.
Thiếu thuốc.
Thiếu dụng cụ.
Thiếu nhân lực.
Chiến tranh có thể đến bất cứ lúc nào.
Nhưng người bác sĩ vẫn phải chữa bệnh.
Đặng Thùy Trâm không chỉ chữa trị vết thương. Chị còn phải tìm cách động viên những người lính đang nằm trên giường bệnh, giúp họ giữ niềm tin và nghị lực.
Trong những năm tháng ấy, chị viết nhật ký.
Những trang nhật ký sau này trở thành một trong những tài liệu đặc biệt về đời sống tinh thần của một nữ bác sĩ trẻ trong chiến tranh.
Trong nhật ký, có những suy nghĩ về đồng đội, về chiến trường, về tình yêu, về gia đình và cả những giây phút yếu lòng của một con người đang sống giữa bom đạn.
Chính điều đó khiến nhật ký Đặng Thùy Trâm trở nên đặc biệt.
Chị không phải một nhân vật được nhìn từ xa.
Chị là một cô gái trẻ.
Có lúc nhớ nhà.
Có lúc đau đớn trước sự hy sinh của đồng đội.
Có lúc phải đối mặt với sự khốc liệt của chiến tranh.
Nhưng cuối cùng, chị vẫn ở lại với bệnh xá và với những người bị thương.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, Đặng Thùy Trâm bị địch phục kích và hy sinh. Khi ấy chị chưa đầy 28 tuổi.
Cuốn nhật ký của chị sau đó có một hành trình đặc biệt.
Một người lính Mỹ đã giữ lại những trang viết ấy. Sau chiến tranh, cuốn nhật ký được tìm lại và trở về Việt Nam.
Nó được xuất bản và trở thành một trong những cuốn nhật ký chiến tranh được nhiều độc giả biết đến.
Điều làm người đọc xúc động không chỉ là câu chuyện về một nữ bác sĩ hy sinh ở tuổi 27.
Đó còn là tiếng nói của một thế hệ thanh niên.
Họ bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ yêu, họ nhớ, họ đau đớn, họ sợ hãi.
Nhưng họ vẫn lựa chọn tiếp tục.
Đặng Thùy Trâm đã để lại không chỉ một câu chuyện về sự hy sinh mà còn để lại những trang viết giúp thế hệ sau hiểu rằng phía sau những con số về chiến tranh luôn là những con người cụ thể.
Những con người từng có một tuổi trẻ.


