Bài viết

ĐẶNG THÙY TRÂM – CUỐN NHẬT KÝ VIẾT BẰNG TUỔI TRẺ

Tác Giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Hà Nội17/08/2026xã Thượng Hồng (Xã Thượng Hồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶNG THÙY TRÂM – CUỐN NHẬT KÝ VIẾT BẰNG TUỔI TRẺ

Có những người cầm súng ra trận. Có những người mang theo ống nghe, thuốc men và một trái tim của người thầy thuốc. Đặng Thùy Trâm là một người như thế.

Sinh năm 1942, là một nữ bác sĩ trẻ, chị tình nguyện rời miền Bắc vào chiến trường miền Nam, nhận công tác tại Đức Phổ, Quảng Ngãi trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Giữa chiến trường khốc liệt, bệnh xá của chị trở thành nơi những người lính tìm đến sau mỗi trận đánh. Có những người bị thương rất nặng. Có những người chỉ còn một chút hy vọng sống. Và người bác sĩ trẻ ấy vẫn ở bên họ.

Chị chăm sóc từng thương binh, từng người bệnh, bất kể bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng Đặng Thùy Trâm không chỉ chữa trị những vết thương trên cơ thể. Chị còn viết.

Trong những cuốn nhật ký, chị ghi lại những ngày tháng của mình: nỗi nhớ gia đình, tình yêu thương đồng đội, những mất mát của chiến tranh và cả những phút giây yếu lòng của một cô gái trẻ.

Có lúc chị đau đớn. Có lúc tuyệt vọng. Nhưng rồi chị lại tự nhắc mình phải đứng dậy. Bởi phía trước vẫn còn những thương binh đang chờ. Vẫn còn những đồng đội cần chị. Vẫn còn quê hương đang chiến đấu. Những trang nhật ký ấy không phải những lời kể của một người đứng ngoài cuộc chiến.

Đó là tiếng lòng của một nữ bác sĩ đang sống ngay giữa chiến trường. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường đi công tác, Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội gặp lực lượng địch. Chị đã chiến đấu đến cùng và hy sinh khi mới 27 tuổi.

Chị không kịp trở về với gia đình. Không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Không biết rằng những trang nhật ký mình viết trong những đêm chiến trường sẽ một ngày được tìm thấy và đến với hàng triệu độc giả.

Sau chiến tranh, cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” được xuất bản. Những dòng chữ của cô bác sĩ trẻ năm nào khiến nhiều thế hệ xúc động. Bởi trong đó không chỉ có chiến tranh. Có một người con nhớ mẹ. Một cô gái biết yêu thương. Một người bác sĩ đau lòng trước sự hy sinh của đồng đội. Và một người chiến sĩ dù đứng trước cái chết vẫn không từ bỏ niềm tin.

Đặng Thùy Trâm được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng có lẽ, điều khiến chị sống mãi trong lòng người đọc không chỉ là danh hiệu ấy. Mà là những trang nhật ký được viết bằng nước mắt, máu và tuổi thanh xuân.

Đặng Thùy Trâm – nữ bác sĩ đã đem tuổi 27 của mình gửi lại chiến trường Quảng Ngãi. Chị ra đi, nhưng những trang viết vẫn còn ở lại.

Có những người để lại tượng đài bằng đá. Có những người để lại tượng đài bằng những dòng chữ.

Đặng Thùy Trâm để lại cả một thế hệ tuổi trẻ trong từng trang nhật ký.

“Đừng đốt, trong đó đã có lửa.”

Và ngọn lửa ấy, hơn nửa thế kỷ sau, vẫn chưa tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn