Đặng Thùy Trâm
Tấm lòng nhân hậu, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì người khác đã khiến chị được đồng đội và nhân dân vô cùng yêu quý.
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942, quê gốc Thừa Thiên Huế, lớn lên tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống ngành y. Từ nhỏ, chị đã sớm thấu hiểu những khó khăn của cuộc sống, giàu lòng nhân ái và nuôi dưỡng ước mơ trở thành bác sĩ để cứu giúp mọi người. Năm 1958, đỗ vào Trường Chu Văn An, Hà Nội, ngôi trường danh tiếng và nền tảng của nhiều tri thức Việt, chị vừa say mê văn chương, vừa nổi bật trong hoạt động văn nghệ với giọng hát Alto truyền cảm. Tuy nhiên, chị quyết định theo học Y, một lựa chọn rất dũng cảm với lý tưởng: “Phục vụ Tổ quốc bằng y đức hơn là dùng ngòi bút để tô đẹp đời.” Năm 1967 chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam, công tác tại Bệnh xá huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi.
Trong điều kiện chiến tranh vô cùng thiếu thốn, Đặng Thùy Trâm luôn tận tụy chăm sóc thương binh và người dân, không quản hiểm nguy hay gian khổ. Dù thuốc men, dụng cụ y tế rất khan hiếm, chị vẫn tìm mọi cách cứu chữa bệnh nhân và luôn động viên đồng đội vượt qua khó khăn. Tấm lòng nhân hậu, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì người khác đã khiến chị được đồng đội và nhân dân vô cùng yêu quý.
Ngày 22/7/1970, khi đang trên đường tới lán thăm dân, Đặng Thùy Trâm và y tá Kim Liên bất ngờ bị phục kích. Trong giây phút sinh tử, chị không chút do dự dùng thân mình che cho đồng đội, chịu đạn thay. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị đã thể hiện khí chất của một người chiến sĩ mẫu mực, chiến đấu và hy sinh vì người khác. Chị ngã xuống lặng lẽ, nhưng đã cứu sống người còn lại. Sau chiến tranh, hai cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" được một cựu binh Mỹ lưu giữ và trao lại cho gia đình. Khi được xuất bản, cuốn nhật ký đã lay động hàng triệu độc giả, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, lý tưởng sống đẹp, tinh thần cống hiến và y đức cao cả của người thầy thuốc Việt Nam.



