Đặng Thùy Trâm - Hoa Lửa Trên Đỉnh Trường Sơn
Câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà Nội gạt lại tuổi xuân nhung lụa để dấn thân vào chiến trường Đức Phổ rực lửa, cống hiến trọn vẹn tri thức, tình yêu và giọt máu cuối cùng cho độc lập dân tộc.
Đặng Thùy Trâm (sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Huế, quê gốc ở xã Thụy Phương, huyện Từ Liêm, nay là quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội) sinh ra trong một gia đình trí thức giàu truyền thống. Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966 khi mới 24 tuổi, thay vì chọn một vị trí làm việc an toàn ở hậu phương, chị đã xung phong vào Nam – nơi ngọn lửa chiến tranh đang diễn ra khốc liệt nhất.
Tháng 3 năm 1967, sau chuyến đi bộ ròng rã hàng tháng trời dọc đường Trường Sơn, chị cập bến chiến trường Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ – một căn hầm dã chiến thiếu thốn đủ đường từ thuốc men đến dụng cụ y tế, nữ bác sĩ trẻ trở thành "người mẹ hiền" của hàng trăm thương bệnh binh. Giữa tiếng bom rơi đạn nổ, chị không chỉ cầm dao mổ giành lại sự sống cho đồng đội mà còn gửi gắm những trăn trở, tình yêu thương và khát vọng hòa bình vào những trang nhật ký đượm màu hoa lửa.
Đức Phổ thời bấy giờ được xem là "vùng đất chết" bởi các đợt càn quét gắt gao của quân đội Mỹ. Nhưng gian khổ không làm sờn lòng người con gái Hà Thành mảnh mai. Chị viết trong nhật ký: "Đời phải trải qua bão tố nhưng không được cúi đầu trước bão tố".
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét lớn của Mỹ vào khu căn cứ bệnh xá, Đặng Thùy Trâm đã kiên cường ở lại cùng một số ít đồng chí để bảo vệ và hỗ trợ di tản các thương binh. Một mình chị với chiếc súng AK đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để cản bước quân thù, bảo vệ sự an toàn cho đồng đội trước khi hy sinh ở tuổi 28.
Sự ra đi của chị cùng những dòng nhật ký đầy nhiệt huyết được người lính Mỹ Frederic Whitehurst lưu giữ suốt hơn 35 năm sau đó đã trở thành biểu tượng bất tử cho tâm hồn, bản lĩnh và sự cống hiến trọn vẹn của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.



