Đặng Thùy Trâm - Một người bác sĩ giữa lằn ranh sinh tử
Một người con gái Hà Nội rời giảng đường, mang theo chiếc áo blouse trắng và trái tim tuổi trẻ vào chiến trường.

Ở chiến trường, bệnh xá không phải nơi bình yên.
Bom đạn có thể đến bất cứ lúc nào.
Những người lính được đưa về trong tình trạng bị thương nặng. Có người còn sống, có người không thể trở về.
Đặng Thùy Trâm đã ở đó.
Đôi bàn tay của một nữ bác sĩ trẻ đã cứu chữa biết bao người.
Nhưng chị cũng phải chứng kiến những người mình yêu quý lần lượt ra đi.
Có những người hôm nay còn nói chuyện với chị, ngày mai đã trở thành một phần của ký ức.
Có những thương binh được cứu sống nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại.
Chiến tranh đối với chị không phải là những trận đánh trên bản đồ.
Chiến tranh là khuôn mặt của một người đồng đội.
Là tiếng gọi của một thương binh.
Là đôi mắt của một người mẹ chờ con.
Là những giọt nước mắt mà người trẻ phải giấu đi để tiếp tục làm việc.
Và giữa tất cả những mất mát ấy, chị vẫn viết.
Những trang giấy mỏng manh trở thành nơi chị gửi lại những điều không thể nói thành lời.


