Đặng Thùy Trâm – Một tuổi xuân giữa những năm tháng hoa lửa
Có những con người đi qua cuộc đời như một cơn gió, đến rồi lặng lẽ tan vào dòng chảy của thời gian. Nhưng cũng có những con người dù đã rời xa từ rất lâu vẫn khiến những thế hệ sau nhớ đến bằng một niềm xúc động đặc biệt. Họ không chỉ được nhớ bởi những chiến công, mà bởi cách họ đã sống, đã yêu thương và đã trao gửi tuổi trẻ của mình cho đất nước. Đặng Thùy Trâm là một con người như thế. Cuộc đời chỉ vỏn vẹn hai mươi bảy năm, nhưng những gì chị để lại đã vượt qua giới hạn của một đời người, trở thành câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, lý tưởng sống và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Ngay từ khi còn trẻ, chị đã lựa chọn con đường trở thành một bác sĩ. Trong hoàn cảnh đất nước đang chìm trong chiến tranh, lựa chọn ấy không chỉ là lựa chọn nghề nghiệp mà còn là lựa chọn cách mình cống hiến. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, người nữ bác sĩ trẻ tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam. Năm 1967, chị được phân công công tác tại Đức Phổ, Quảng Ngãi, phụ trách một bệnh xá giữa vùng chiến sự.
Tôi thường tự hỏi, một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi khi ấy đã nghĩ gì trên hành trình từ Hà Nội vào chiến trường? Có lẽ chị cũng có những nỗi sợ như bao người trẻ khác. Chị cũng có gia đình để nhớ, có những người thân để thương, có những ước mơ riêng cho cuộc đời mình. Nhưng trước hoàn cảnh của đất nước, chị đã chọn đi về nơi gian khổ nhất. Từ giảng đường đại học, chị bước vào một thế giới hoàn toàn khác: những căn lán đơn sơ, những ca bệnh trong điều kiện thiếu thốn, những người lính bị thương và những ngày tháng luôn cận kề hiểm nguy.
Ở nơi ấy, Đặng Thùy Trâm không chỉ là một bác sĩ. Chị còn là người chăm sóc, động viên và truyền niềm tin cho những người đang chiến đấu. Trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men và phương tiện y tế, chị vẫn cố gắng hết sức để cứu chữa cho thương binh và người dân. Đằng sau chiếc áo blouse trắng là một trái tim giàu yêu thương. Chị đau trước nỗi đau của người khác, day dứt trước những người không thể cứu được và luôn tự nhắc mình phải cố gắng hơn nữa.
Điều khiến hình ảnh Đặng Thùy Trâm trở nên gần gũi với thế hệ hôm nay chính là chị không phải một con người hoàn toàn không biết sợ hãi hay buồn đau. Chị cũng có những phút yếu lòng, những lúc nhớ nhà, những khoảng thời gian cô đơn và những suy nghĩ rất riêng của một cô gái trẻ. Tất cả được chị ghi lại trong những trang nhật ký giữa chiến trường. Những trang viết ấy không được tạo ra với mục đích để trở thành một tác phẩm văn học hay một tư liệu lịch sử. Ban đầu, đó chỉ là nơi chị gửi gắm những cảm xúc của mình. Nhưng chính sự chân thật ấy đã khiến cuốn nhật ký trở thành một trong những kỷ vật đặc biệt của thời chiến.
Những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm cho chúng ta nhìn thấy chiến tranh không chỉ qua những trận đánh hay những con số thương vong. Chiến tranh hiện lên qua nỗi nhớ của một người con dành cho gia đình, qua tình cảm dành cho đồng đội, qua sự day dứt trước những mất mát và qua khát vọng được sống, được yêu thương của một cô gái trẻ. Đọc những trang viết ấy, ta nhận ra phía sau lịch sử là những con người bằng xương bằng thịt, cũng biết đau, biết khóc, biết nhớ và có những ước mơ rất đỗi bình thường.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới hai mươi bảy tuổi. Chị nằm lại giữa chiến trường Quảng Ngãi khi tuổi đời còn quá trẻ, khi những dự định phía trước vẫn còn dang dở. Chị không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, không thể trở về Hà Nội trong một buổi sáng bình yên và cũng không thể sống tiếp cuộc đời mà mình từng mong ước. Nhưng thật kỳ lạ, chiến tranh có thể lấy đi một mạng sống, nhưng không thể lấy đi tất cả những gì con người để lại.
Cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm đã sống sót qua chiến tranh. Những trang giấy từng được viết giữa bom đạn cuối cùng đã trở về với quê hương. Sau nhiều năm, nhật ký của chị được xuất bản và đến với đông đảo độc giả. Từ đó, một cô gái đã hy sinh ở tuổi hai mươi bảy lại có thể trò chuyện với những người trẻ sinh ra sau chiến tranh bằng chính những dòng chữ của mình. Tôi nghĩ đó là điều khiến câu chuyện về Đặng Thùy Trâm trở nên đặc biệt.
Chị không trở thành một biểu tượng vì chị muốn mình trở thành biểu tượng. Chị chỉ sống hết lòng với công việc của một người bác sĩ, hết lòng với đồng đội và với đất nước trong thời đại mà mình đang sống. Chính sự chân thành và lựa chọn ấy đã khiến cuộc đời chị trở nên bất tử.
Ngày nay, chúng tôi – những người trẻ sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa – may mắn được lớn lên trong hòa bình. Chúng tôi được đến trường, được lựa chọn nghề nghiệp, được theo đuổi những ước mơ của riêng mình. Chúng tôi có thể vô tư đi trên những con đường bình yên mà không cần nghĩ đến tiếng bom đạn. Đôi khi, chính vì được sống trong hòa bình quá lâu mà chúng tôi quên mất rằng cuộc sống bình thường hôm nay từng là ước mơ của biết bao người.
Đặng Thùy Trâm khiến tôi hiểu rằng tuổi trẻ không chỉ được đo bằng những năm tháng ta đã sống, mà còn bằng những điều ta đã làm cho cuộc đời. Chị chỉ có hai mươi bảy năm, nhưng hai mươi bảy năm ấy đã trở thành một phần ký ức không thể phai của dân tộc. Còn chúng tôi có thể có nhiều năm hơn, có nhiều cơ hội hơn, thì càng phải biết sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ trước đã đánh đổi.
Chúng tôi không cần phải cầm súng như thế hệ của chị để thể hiện tình yêu với đất nước. Trong thời bình, yêu nước có thể bắt đầu từ những điều rất giản dị: học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết yêu thương con người, biết trân trọng lịch sử và không thờ ơ trước những điều đang diễn ra quanh mình. Mỗi thế hệ có một cách cống hiến riêng, nhưng điều quan trọng là đừng để tuổi trẻ trôi qua vô nghĩa.
Đã hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Đặng Thùy Trâm hy sinh. Những cánh rừng, con đường và vùng đất từng in dấu chân chị có thể đã thay đổi rất nhiều. Nhưng câu chuyện về người nữ bác sĩ trẻ vẫn còn ở lại qua những trang nhật ký.
Tôi nghĩ, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Lịch sử còn nằm trong những con người đã sống và hy sinh cho đất nước. Đặng Thùy Trâm chính là một trang lịch sử như thế – một trang viết bằng tuổi trẻ, bằng tình yêu thương và bằng sự hy sinh. Nếu những người đi trước đã gửi lại cho chúng tôi một đất nước hòa bình, thì điều chúng tôi có thể làm là sống thật tốt trong nền hòa bình ấy. Để mỗi khi đọc lại câu chuyện về những người đã nằm xuống, chúng tôi không chỉ biết ơn mà còn biết tự hỏi mình đã làm được gì cho cuộc sống hôm nay.
Đặng Thùy Trâm đã không kịp đi hết tuổi thanh xuân của mình.Nhưng tuổi hai mươi bảy của chị vẫn còn ở lại.
Ở lại trong những trang nhật ký.
Ở lại trong ký ức của những người từng gặp chị.
Và ở lại trong trái tim những người trẻ hôm nay – những người đang được sống trong ngày mai mà chị và cả một thế hệ từng hy vọng, chờ đợi và hy sinh.
“Có những người đã đi qua chiến tranh để chúng ta được sống trong hòa bình. Và có những tuổi trẻ đã dừng lại, để tuổi trẻ của chúng ta hôm nay được bước tiếp.”



