Đặng Thùy Trâm – Ngọn lửa không tắt của người chiến sĩ áo trắng
Bài viết kể về bác sĩ, liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Thùy Trâm, người đã rời Hà Nội vào chiến trường Quảng Ngãi, làm Bệnh xá trưởng Bệnh xá Đức Phổ và hy sinh ngày 22/6/1970 khi chưa tròn 28 tuổi. Câu chuyện về cuộc đời và cuốn nhật ký của chị là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, y đức và lý tưởng sống cao cả.
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức giàu truyền thống yêu nước. Cha chị là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê, mẹ là bà Doãn Ngọc Trâm, giảng viên Trường Đại học Dược Hà Nội. Từ nhỏ, chị đã được nuôi dưỡng trong tình yêu thương, tinh thần nhân ái và trách nhiệm với đất nước. Năm 1961, Đặng Thùy Trâm thi đỗ Trường Đại học Y khoa Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp bác sĩ năm 1966, chị không chọn cuộc sống yên ổn ở hậu phương mà tự nguyện vào chiến trường miền Nam. Cuối năm 1966, chị vượt Trường Sơn, mang theo tri thức y học, tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Năm 1967, chị được điều về công tác tại Bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi. Từ tháng 4/1967 đến tháng 5/1970, chị giữ nhiệm vụ Bệnh xá trưởng, trực tiếp cứu chữa thương binh, chăm sóc cán bộ, chiến sĩ và nhân dân vùng giải phóng. Trong điều kiện thiếu thuốc men, thiếu thiết bị, không điện, không nước sạch, chị vẫn tận tụy giành lại sự sống cho từng người bệnh. Không chỉ là một bác sĩ, Đặng Thùy Trâm còn là điểm tựa tinh thần của đồng đội và nhân dân. Chị đến từng nhà khám bệnh, hướng dẫn chăm sóc sức khỏe, động viên mọi người bằng thơ, văn nghệ và niềm tin vào tương lai. Giữa chiến trường khốc liệt, chị vẫn giữ trái tim trong sáng, giàu yêu thương và đầy trách nhiệm. Ngày 22/6/1970, trên đường công tác từ Ba Tơ về đồng bằng, chị rơi vào ổ phục kích của quân Mỹ và anh dũng hy sinh khi chưa tròn 28 tuổi. Sự hy sinh của chị để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong lòng đồng đội, nhân dân Quảng Ngãi và gia đình nơi hậu phương. Cuốn nhật ký của chị, được viết từ năm 1968 đến những ngày cuối đời, sau này đã trở về với gia đình và xuất bản năm 2005 với tên Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Câu nói “Đừng đốt! Trong đó có lửa…” đã trở thành biểu tượng cho sức sống tinh thần trong những trang viết của chị. Cuốn nhật ký được dịch ra hơn 20 thứ tiếng và chuyển thể thành phim Đừng đốt. Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng yêu nước không chỉ là cầm súng chiến đấu, mà còn là sống tận hiến, nhân ái và có trách nhiệm. Chị đã đi xa, nhưng ngọn lửa lý tưởng, lòng yêu nước và y đức cao đẹp của chị vẫn còn mãi, nhắc nhở mỗi người trẻ phải biết sống đẹp, sống có ích và xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.



