Mẹ Việt Nam Anh hùng

ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA RỰC SÁNG NƠI ĐẠI NGÀN GIA SÀI

Nếu miền Bắc có Nguyễn Văn Thạc với "Mãi mãi tuổi hai mươi", thì chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi gọi tên nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà Nội mang tâm hồn nhạy cảm nhưng có một ý chí kiên cường như thép. Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, mang theo tình yêu và lý tưởng cách mạng của một trí thức trẻ, chị tình nguyện xung phong vào gian khổ miền Nam vào năm 1966. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, một mình chị cùng các đồng đội đã cứu chữa cho hàng ngàn thương bệnh binh trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và bom đạn rình rập ngày đêm.

Thái Nguyên13/08/2026xã Ea Ô (Xã Ea Ô)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA RỰC SÁNG NƠI ĐẠI NGÀN GIA SÀI

Nếu miền Bắc có Nguyễn Văn Thạc với "Mãi mãi tuổi hai mươi", thì chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi gọi tên nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà Nội mang tâm hồn nhạy cảm nhưng có một ý chí kiên cường như thép. Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, mang theo tình yêu và lý tưởng cách mạng của một trí thức trẻ, chị tình nguyện xung phong vào gian khổ miền Nam vào năm 1966. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, một mình chị cùng các đồng đội đã cứu chữa cho hàng ngàn thương bệnh binh trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và bom đạn rình rập ngày đêm.

Cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm không chỉ ghi lại những ca mổ gay cấn dưới hầm sâu, mà còn là dòng chảy tâm tư của một người con gái giàu lòng trắc ẩn. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chị vẫn dành tình yêu cho những nhành hoa rừng, vẫn đau thắt lòng trước sự hy sinh của những chiến sĩ tuổi đời còn quá trẻ. Chị nhìn nhận chiến tranh bằng đôi mắt của một người thầy thuốc và trái tim của một người mẹ, một người chị hiền. Mỗi trang viết là một lời tự nhủ phải kiên cường, phải vượt qua nỗi cô đơn và nỗi nhớ nhà da diết để hoàn thành nhiệm vụ.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét ác liệt của quân đội Mỹ vào bệnh xá, Đặng Thùy Trâm đã kiên quyết ở lại bảo vệ các thương binh. Chị một mình cầm súng chiến đấu chống lại cả một toán quân địch để che chở cho đồng đội rút lui an toàn. Chị ngã xuống khi chưa đầy hai mươi tám tuổi, thân hình mảnh mai ngã vào lòng đất mẹ Quảng Ngãi khi trên tay vẫn còn vương mùi thuốc sát trùng và máu của thương binh.

Cuốn nhật ký bị một lính Mỹ nhặt được, nhưng ngọn lửa nhân văn trong đó đã khiến kẻ thù cũng phải cúi đầu kính phục và gìn giữ suốt hơn ba thập kỷ. Đặng Thùy Trâm đã ra đi, nhưng tinh thần và tình yêu thương con người cao cả của chị vẫn sống mãi, trở thành biểu tượng rực rỡ của nền y học Việt Nam và thế hệ thanh niên thời kỳ chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn