ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TRONG ĐÁM CHÁY NƠI TUYẾN ĐẦU
Thành phố Đà Nẵng
Đơn vị: Bàn Thạch
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những tên tuổi đã hóa thành bất tử không phải bằng những chiến công hiển hách trên sa trường, mà bằng chính sự hy sinh thầm lặng và một tâm hồn cao đẹp. Liệt sĩ, Bác sĩ, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Đặng Thùy Trâm chính là một biểu tượng như thế – người con gái Hà Nội đã gửi lại thanh xuân của mình nơi mảnh đất lửa Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm mang trong mình nét thanh lịch, lãng mạn của người con gái thủ đô. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1967, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị đã từ biệt gia đình, xung phong vào miền Nam tuyến đầu chống Mỹ. Hành trang mang theo của người nữ bác sĩ trẻ tuổi ngày ấy ngoài kiến thức y khoa và chiếc ba lô con cóc, còn là một lý tưởng sống cao đẹp và một trái tim khát khao cống hiến.
Được phân công về Bệnh xá huyện Đức Phổ, một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong rừng núi, Đặng Thùy Trâm đã phải đối mặt với thực tế khốc liệt của chiến tranh. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, dưới làn mưa bom bão đạn và sự thiếu thốn tột cùng về thuốc men, trang thiết bị, chị cùng các đồng nghiệp đã tạo nên những điều kỳ diệu. Không có đủ thuốc tê, chị vừa mổ vừa thì thầm động viên, dùng tình thương để làm dịu đi nỗi đau thể xác của thương bệnh binh. Chị coi mỗi người lính như người thân ruột thịt, đau nỗi đau của họ và khóc khi chứng kiến những người đồng chí của mình ngã xuống.
Sức mạnh nào đã giúp một cô gái mảnh mai có thể gan góc đứng vững bên bàn mổ dã chiến giữa những trận càn quét điên cuồng của kẻ thù? Câu trả lời nằm chính trong những dòng nhật ký lay động lòng người của chị. Đó không chỉ là cuốn sổ ghi chép những sự kiện hàng ngày, mà là tiếng lòng của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Giữa cái chết cận kề, Thùy Trâm vẫn dành một khoảng tâm hồn cho những bông hoa rừng, cho nỗi nhớ mẹ khôn nguôi và những vần thơ đầy mộng mơ. Chị viết: "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam, thắp sáng lý tưởng cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn ác liệt, người nữ bác sĩ quân y ấy đã anh dũng ngã xuống khi chưa đầy 28 tuổi, tay vẫn kiên cường hướng nòng súng về phía quân thù để bảo vệ thương binh. Chị ra đi, nhưng ngọn lửa từ cuốn nhật ký của chị – được một người lính Mỹ gìn giữ suốt hơn một phần ba thế kỷ – đã quay trở về và làm rúng động trái tim của hàng triệu con người trên thế giới.
Đặng Thùy Trâm đã sống và hy sinh như một đóa hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời. Câu chuyện về chị trong "Thời hoa lửa" của dân tộc sẽ mãi là khúc tráng ca bất tử, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình, độc lập và trách nhiệm sống cống hiến cho cuộc đời.



