ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TRONG TRẺO GIỮA CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT
Trong dòng chảy huy hoàng của lịch sử dân tộc, có những cái tên khi nhắc đến, người ta không chỉ thấy sự ngưỡng mộ về lòng quả cảm mà còn cảm nhận được một tâm hồn rực rỡ sắc hoa giữa khói lửa điêu tàn. Bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm chính là một biểu tượng như thế – một đóa hoa rực rỡ của “thời hoa lửa”, người đã viết nên bản anh hùng ca về lý tưởng sống của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm mang trong mình nét thanh lịch, dịu dàng của người con gái Hà thành. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, chị đã gác lại những ước mơ cá nhân, rời xa vòng tay gia đình để dấn thân vào nơi “tuyến lửa” Quảng Ngãi. Chị đi theo tiếng gọi của lý tưởng, của lòng yêu nước nồng nàn, mang theo cả hành trang là kiến thức y khoa và một trái tim đầy ắp tình thương.
Trong những trang nhật ký để đời, chúng ta thấy một Đặng Thùy Trâm hiện lên rất thực. Đó không phải là một “vị thần” không biết sợ, mà là một cô gái trẻ đầy trăn trở, có những lúc nhớ nhà da diết, có những phút giây đối diện với sự cô đơn giữa rừng sâu. Nhưng trên tất cả, tinh thần thép của một người chiến sĩ cách mạng luôn rực cháy. Chị viết: “Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố”. Câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam cho biết bao thế hệ, là lời khẳng định đanh thép về sức mạnh của tuổi trẻ trước vận mệnh dân tộc.
Công việc của một bác sĩ nơi chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Giữa những trận càn quét, những cơn mưa bom bão đạn, chị cùng đồng đội phải di chuyển bệnh viện liên tục, cứu chữa thương binh trong điều kiện thiếu thốn đủ đường. Những ca mổ dưới ánh đèn dầu, những đêm trắng thức canh giấc ngủ cho bệnh nhân, hay những lúc phải chia tay đồng đội mãi mãi… tất cả đã tôi luyện nên một Đặng Thùy Trâm kiên cường. Chị coi bệnh nhân như người thân, chia sẻ từng hạt muối, củ khoai và tiếp thêm cho họ niềm tin vào ngày chiến thắng.
Sự hy sinh của chị vào ngày 22/6/1970 tại vùng núi Đức Phổ là một nốt lặng đầy bi tráng. Một mình chị với khẩu súng trong tay đã đối đầu với cả một đơn vị lính Mỹ để bảo vệ bệnh viện và những thương binh chưa kịp di tản. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới vừa tròn 28 – cái độ tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất của đời người. Chị ra đi, nhưng ngọn lửa từ trái tim chị đã không tắt. Nó được lưu giữ trong những trang nhật ký mà một người lính Mỹ đã nhặt được và giữ gìn suốt 35 năm, để rồi ngày trở về, nó đã làm lay động hàng triệu trái tim trên khắp thế giới.
|
Đọc những dòng chữ chị để lại, ta không chỉ thấy khói súng, thấy nấm mồ mà còn thấy cả một bầu trời lý tưởng. Chị đã sống một cuộc đời không hoài phí, một cuộc đời mà mỗi giây phút đều tận hiến cho dân tộc. Đối với thế hệ trẻ ngày nay, Đặng Thùy Trâm không chỉ là một anh hùng trong sách vở, chị là một tấm gương sáng ngời về đạo đức và nhân cách. Chị dạy chúng ta biết yêu thương, biết trân trọng giá trị của hòa bình và biết sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi chúng ta không còn phải đối mặt với bom đạn, thì “ngọn lửa” Đặng Thùy Trâm vẫn cần được thắp sáng. Đó là ngọn lửa của sự tử tế, của tinh thần học tập, lao động và khát vọng cống hiến. Mỗi người trẻ hôm nay, khi nhìn vào cuộc đời của chị, chắc hẳn sẽ tự hỏi mình đã làm được gì cho quê hương, đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, những cánh hoa lửa năm xưa giờ đã trở thành những đóa hoa hòa bình rực rỡ. Nhưng câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm sẽ mãi mãi là một phần không thể thiếu trong hành trang tinh thần của người trẻ Việt Nam. Chị chính là minh chứng hùng hồn nhất cho một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, là ngọn hải đăng soi sáng lý tưởng sống cho muôn đời sau.
Chúng em – những học sinh dưới mái trường Hậu Thạnh Đông – xin hứa sẽ tiếp nối truyền thống ấy, nỗ lực học tập và rèn luyện để viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc trong thời đại mới, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người anh hùng như chị.




