Đặng Thùy Trâm- Ngọn lửa từ những trang nhật kí
Câu chuyện truyền cảm hứng
Đặng Thùy Trâm
Ngọn lửa từ những trang nhật ký
Có một cô gái sinh ra trong một gia đình trí thức ở Hà Nội. Cô học y, trở thành bác sĩ và hoàn toàn có thể lựa chọn một cuộc sống bình yên. Nhưng khi đất nước đang trong chiến tranh, cô đã tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi.
Cô gái ấy là Đặng Thùy Trâm.
Năm 1967, khi mới 24 tuổi, Đặng Thùy Trâm đến Đức Phổ, Quảng Ngãi và phụ trách một bệnh xá. Công việc của chị là cứu chữa thương bệnh binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Ban ngày chị làm việc giữa chiến trường, còn những lúc có thời gian, chị lại viết nhật ký.
Nhật ký của chị không chỉ có những câu chuyện về chiến tranh. Trong đó có cả nỗi nhớ gia đình, những phút cô đơn, tình cảm dành cho đồng đội, sự day dứt trước những mất mát và cả những suy nghĩ về chính bản thân mình.
Có một điều rất xúc động: đối với Đặng Thùy Trâm, cuốn nhật ký giống như một người bạn. Chị viết ngay cả trong những hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Bởi vậy, những trang giấy nhỏ bé ấy đã lưu giữ lại cả một thế giới tâm hồn của một cô gái trẻ giữa chiến tranh.
Tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh. Những cuốn nhật ký của chị sau đó rơi vào tay một sĩ quan Mỹ tên Frederic Whitehurst. Khi người phiên dịch định nói với ông về việc đốt những cuốn sổ, ông được khuyên rằng:
“Đừng đốt. Bản thân nó đã có lửa rồi!”
Và quả thật, những cuốn nhật ký ấy đã không bị đốt.
Sau hơn 30 năm lưu lạc, chúng trở về Việt Nam và đến với gia đình Đặng Thùy Trâm. Khi được xuất bản, những trang viết của chị đã khiến hàng triệu độc giả xúc động.
Điều đặc biệt là Đặng Thùy Trâm không viết mình như một con người hoàn hảo. Chị có những lúc buồn, có lúc yếu lòng, có lúc tự trách bản thân. Nhưng chính điều đó lại khiến chị trở nên gần gũi và chân thực hơn.
Chị là một cô gái trẻ biết sợ hãi nhưng không đầu hàng; biết đau trước mất mát nhưng vẫn tiếp tục cứu chữa người khác; biết nhớ cuộc sống bình yên nhưng vẫn lựa chọn ở lại với đồng đội.
Trang nhật ký cuối cùng của chị được ghi ngày 20 tháng 6 năm 1970. Hai ngày sau, chị hy sinh khi mới 27 tuổi.
Nhưng câu chuyện của Đặng Thùy Trâm không kết thúc vào ngày chị hy sinh.
Nó tiếp tục sống trong những trang nhật ký, trong ký ức của gia đình, trong lòng những người từng đọc những dòng chữ ấy và trong nhiều thế hệ trẻ Việt Nam sau này.
Có lẽ điều đẹp nhất mà Đặng Thùy Trâm để lại không chỉ là một cuốn nhật ký, mà là lời nhắc nhở rằng: tuổi trẻ có thể rất ngắn ngủi, nhưng một cuộc đời sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết yêu thương thì có thể để lại giá trị rất lâu dài.



